Thursday, May 24, 2007

Tiếng hát Phương Thanh

Hôm qua tôi đã nhận xét về tiếng hát của Cẩm Ly. Hôm nay, tôi muốn có đôi dòng về tiếng hát của Phương Thanh. Dù đã nghe tiếng PT từ lâu và cũng biết rằng cô là ca sĩ có tiếng, được nhiều người hâm mộ, nhưng tôi vẫn ngại nghe cô hát vì tôi sợ loại nhạc … hip hop quá! Nhưng cách nhìn đó phiến diện và sai lầm. Sau khi mua được một CD của PT tôi đã dành nhiều giờ (qua nhiều ngày) nghe qua và nghe nhiều lần PT hát. Nhận xét đầu tiên của tôi là cô ấy có giọng hát -- nói theo ngôn ngữ thời thượng bây giờ -- là rất “ấn tượng”.

Nghe PT hát những bài của Trịnh Công Sơn (Thương một người, Tình xa) và nhất là bài Hoa học trò (hát với Quang Dũng), tôi đi đến nhận xét về tiếng hát của PT như thế này: đó là tiếng hát nửa đàn bà, nửa con gái. Có lẽ bạn đọc rất ngạc nhiên với nhận xét quái gở này, nên xin cho tôi vài phút giải thích. Giọng hát của PT nằm giữa hai thái cực khàn đục và âm cao trong trẻo. Ở những nốt nhạc thấp, giọng khàn của PT rất hợp, và ở những nốt nhạc cao hơn thì giọng trong rất hay.

Dù chưa thấy Phương Thanh biểu diễn trên sân khấu lần nào, nhưng qua những bài nhạc do cô hát, tôi có thể nói cô làm chủ được tiếng hát của mình. Giọng hát PT rõ ràng, luyến láy điêu luyện, cách nhả chữ và ngân nga vừa phải (tức không cố gắng kéo dài như khoe giọng). Theo tôi, đó là những đặc điểm đáng quí của một ca sĩ.

Tuy nhiên, bài mà tôi thích nhất có lẽ là bài Hoa học trò mà cô hát chung với Quang Dũng. Phải nghe bài này để có thể cảm nhận những nhận xét “tích cực” của trên của tôi. Bài này cực hay và làm cho tôi trẻ lại 30 tuổi :-). Không ngờ nhạc mới bây giờ mà cũng có bài hay! Giọng hát mang chút “nhựa” Phương Thanh rất thích hợp cho giai điệu tình cảm nhẹ nhàng của bài hát. Xin chép ra đây lời bài hát (không biết của ai ?):

Bây giờ còn nhớ hay không

Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ anh rủ em ra
Bảo nhặt hoa phượng về nhà chơi chung

Bây giờ còn nhớ hay không
Bây giờ còn nhớ hay không

Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu sợ phải lên trên trời

Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời
Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời

Lên trời hai đứa hai nơi
Nhưng em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng chừ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm anh em biết tìm đâu bao giờ
Bây giờ tìm kiếm em đâu
Bây giờ mình mãi xa nhau

Người ta nói Phương Thanh hát hay … gào. Nhận xét này có lẽ đúng. Tôi nghe Phương Thanh hát bài Café một mình (Phương Thảo – Ngọc Lễ), và thấy cái phong cách “gào” cũng xuất hiện. Theo tôi, Phương Thanh hát bài này chưa đạt vì hát hơi nhanh (bài này đáng lẽ phải hát chầm chậm), và nhất là ở phần điệp khúc, Phương Thanh hát cao quá, không phù hợp với lời nhạc chan chứa và tình cảm. Vả lại, phần hòa âm với những đàn điện nghe rất chói tai (đáng lẽ bài này nên đơn giản với đàn guitar thùng mà thôi).

Nói tóm lại, tôi thấy tiếng hát Phương Thanh hay, và cô xứng đáng với sự hâm mộ của giới trẻ. Phương Thanh chắc có nhiều “fan” nên có hẳn một website:
http://www.phuongthanhfc.com.

1 comment:

Anonymous said...

Mình cũng thik bài này lắm, thik ngay từ lúc đầu nghe, y như Mr T vậy đó, cả về bài "cafe một mình" cũng giống. P.T xứng đáng nhận đc nhìu iu thương hơn thế.