Sunday, August 26, 2007

Ngô Phan Lưu

Có lẽ các bạn chưa nghe đến ông NPL này. Tôi thì nghe tiếng ông khi ông ấy chiếm giải nhất truyện ngắn báo Văn nghệ 2006-2007:
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=93288&ChannelID=33
Lúc đó báo chí ai cũng gọi ông ấy là "lão nông", là "Hai Lúa", và tôi cũng nghe vậy. Nhưng bậy bạ hết sức! Ông ấy có phải là Hai Lúa đâu, mà là cựu sinh viên văn khoa trước 1975. Tôi thích cái văn chương nhẹ nhàng, hàm chứa chiều sâu trong suy nghĩ và phân tích sự việc & nhân vật. Những câu bình luận về cái ác và cái thiện rất gần với triết lí Phật.
Xin giới thiệu các bạn bài sau đây tôi lượm trên website Văn nghệ SCL.
NVT.

===

http://www.vannghesongcuulong.org.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=624

NGÔ PHAN LƯU: CHỈ LÀ ĐÔI ĐIỀU
24.08.2007 23:23

Ngô Phan Lưu sinh năm 1946, lúc đang là sinh viên Triết - Đại học Văn khoa Sài Gòn thì bị động viên đi trừ bị Thủ Đức. Sau năm 1975 làm nông dân. Bắt đầu viết từ năm 1995, hiện sống ở Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Anh vừa đoạt giải Nhất cuộc thi truyện ngắn của Tuần báo Văn nghệ - Hội nhà văn Việt Nam. Dưới đây là đôi lời tự bạch của anh:

Làm văn chương như lao vào con đường quá nhiều khổ nhọc! Dấn thân vào con đường gian truân này tôi ít quan tâm chim kêu, hoa nở, gió mát, trăng thanh... Tôi dành chú tâm nhiều vào con người, đặc biệt tâm tính con người! Việc này, không quan tâm không được, bởi tôi là đồng loại. Nhiều người họ tệ lắm! Còn dưới mắt họ, tôi cũng tệ lắm! Tôi cố tỉnh táo, khách quan, tôi tôn trọng và thận trọng, tôi xem xét và suy tư... Văn chương đối với tôi là cuộc thám hiểm con người. Thám hiểm con người để biết con người, tìm thấy con người và chiến đấu con người!

Sa thân chốn chữ nghĩa, tôi thường tự hỏi nhiều câu nhấn chìm mình! Và, tôi cố vùng vẫy ngoi lên.

- Con người thương quý cái gì?

- Hẳn là con người thương quý cái thiện trong con người!

- Con người sợ hãi cái gì?

- Con người sợ hãi cái ác trong con người!

- Vậy... cái ác, nó sợ hãi cái gì?

Và, trong tôi luôn vỡ ra một điều chua xót:

- Cái ác chỉ sợ hãi cái ác hơn! Cái các không sợ cái thiện!

Tôi cực kỳ căm ghét cái ác, thế nhưng nhiều khi tôi bất lực trước kẻ ác, bởi tôi không làm ác được! Và cũng không có quyền làm ác! Trong văn chương lại cũng thế! Nhưng, dù ở sát bờ tuyệt vọng, tôi vẫn cố gắng xây dựng cái thiện đế làm đối trọng cái ác! Đời văn tôi quá ngắn và bé mọn, biết chắc cái thiện dù dày công hun đúc một đời cũng khó mà đánh bại một cái ác nhất thời nhởn nhơ! Nhưng trận chiến không khoan nhượng và lép vế này đã giúp tôi thanh thản làm người!

Mỗi khi đặt dấu chấm dứt một truyện ngắn tôi luôn cảm thấy mình cần phải viết lại! Bởi, cây bút tôi quá chật hẹp và bất cập trong biển đời mênh mông gào sóng!

Bàn viết tôi trông ra cửa sổ. Lãng đãng nơi khung chữ nhật gió lùa ấy, tôi thấy bóng quá khứ trôi qua nhiều buồn thương lẫn lộn. Nhưng nơi ấy, tôi buộc hiện tại phải đi qua bằng lòng tin không mất của tuổi già! Nơi ấy tôi thường ngồi lặng im, nghĩ nhiều hơn viết, nghe nước mắt phận mình không rơi ra ngoài được, vì những đồng cảm bao người dân quê chân lấm tay bùn. Tôi vẫn hài hước để đậy che chua xót, tôi cố bông đùa để lấp đi cay nghiệt, để tôi được sống mà nuôi khao khát... Tôi bây giờ không dám rời xa cái bàn viết bé nhỏ bề bộn bản thảo, tôi sợ mình không còn gì để vịn, những lúc cô đơn tràn ngập ngả lòng!

Sống cõi đời, có những lúc phải nín thở, nhói tim vì cái ác diễn ra sờ sờ như thách thức mình! Xem ra, có khá nhiều kẻ đã nỗ lực dùng trí tuệ quý nhất đời họ để phụng sự cái ác miệt mài!

Già, già rồi! Nghèo, nghèo rồi! Tôi bỏ cày, cầm bút, để chất cao thêm lo toan giữa bao lo toan chất đống! Có lẽ, tôi chưa biết cách già! Và cũng có lẽ, số phận đánh lừa tôi, để tôi trở thành số phận.

TP. Tuy Hòa, 1.8.2007

No comments: