Friday, September 21, 2007

Một Việt kiều Pháp được nhận bằng khen của UBND tỉnh Kiên Giang

Một tin vui: một đồng hương ở Pháp đã có những giúp đỡ thiết thực cho Bv Kiên Giang (quê tôi). Đọc bản tin này tôi nghĩ chắc là đề nghị của Bv Kiên Giang quá (mà cụ thể là giám đốc PVĐ). :-)

Nói đến anh Đ, tôi có những ngày vui vẻ với anh ấy ở Queenstown (New Zealand) trong hội nghị loãng xương Úc & châu Á Thái Bình Dương. Queenstown là một thị trấn nhỏ, cảnh trí rất đẹp, là nơi lí tưởng để tổ chức hội nghị và … nghỉ mát. Anh Đ đến Queenstown ngày 8/9/07. Tôi thì phải công tác ở Pattaya (Thái Lan), và bay từ Bangkok sang Sydney, rồi từ Sydney bay sang Queenstown vào ngày 9/9/07. Dù rất mệt sau một chuyến đi xa, nhưng tôi rất vui gặp lại anh ấy ở Queenstown. Ui chao, nhìn thấy anh ấy trong bộ đồ lạnh từ đến đến chân tôi biết ngay anh ấy chưa quen với thời tiết lạnh cóng tại đây. Queenstown lúc đó đang ở 5 độ C vào buổi sáng và khoảng 15 độ vào buổi trưa. Lạnh lắm chứ. Sau đó, chúng tôi (cùng các bạn từ Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình) có buổi BBQ (nướng thịt theo kiểu Tây) ngay bên bờ hồ vào buổi tối. Dù rất lạnh, nhưng thật là vui.

Thế rồi, tôi lại gặp anh Đ ở phi trường Christchurch (New Zealand) trong khi anh ấy đang chờ chuyến bay đi Melbourne (Úc) để thăm con, còn tôi thì chờ chuyến bay đi về nhà ở Sydney. Thế là hai chúng tôi kiếm chỗ uống bia để đỡ buồn (chứ ở phi trường có chuyện gì để làm đâu!) Đâu phải uống bia tán dóc đâu. Chúng tôi bàn chuyện khoa học và đi đến quyết định soạn một đề cương nghiên cứu loãng xương và các bệnh mãn tính tại Kiên Giang. Tôi nhận lời làm và sẽ có bản đề cương nay mai.

Rồi cũng đến giờ làm thủ tục bay. Anh Đ gặp trục trặc giấy tờ visa, vì hệ thống computer của hãng hàng không Jet Star bị trouble. Cái máy computer quái đảng đó nó không cho Đ vào Úc dù anh ấy có visa! Ui chao, tôi đâu thể để anh ấy ở đây được. Tôi phải “xông pha” làm cho được, Tôi la làng lên là “tại chúng mày, chứ đâu phải bạn tao. Nè, mày thấy không, bạn tao có visa vào Úc đàng hoàng mà.” Cái tay check-in thấy tôi nóng tính, hắn nói “OK, OK, tao sẽ giải quyết cho bạn mày”. Tôi giải thích cho hắn biết là “Tao sắp lên máy bay trong vòng 10 phút, mà bạn tao còn ở đây thì ai giúp nó”. Lời qua tiếng lại thì anh Đ cũng check-in xong xuôi. Qua đến khu hải quan, anh ấy lại không may mắn là bị xét ngẫu nhiên (hai chúng tôi đi trước sau, nhưng vì ngẫu nhiên nên anh ấy bị chận lại để xét, dù tôi biết anh ấy có mang cái gì nguy hiểm đâu). Tôi nhìn đồng hồ, chỉ còn 3 phút nữa là cổng boarding đóng cửa, nên tôi quyết định “bỏ bạn” mà phải chạy (phải nói là “chạy”) vào phòng lên máy bay. Tôi quyết định như thế là vì biết rằng anh ấy chẳng có vấn đề gì đâu, mà tôi nếu trễ thì phải ngủ lại phi trường qua sáng hôm sau mới bay được. Hú hồn, tôi lên máy bay trễ 5 phút, với cái nhìn khó chịu của hành khách (chắc họ nghĩ “tại mày mà chúng tao phải đợi”). Tôi làm bộ không biết gì và vô tư vào ghế ngồi. Ngồi xuống rồi tôi mới “hối hận”, đáng lẽ phải ở lại xem bọn hải quan có làm khó dễ gi anh ấy không. Tôi lấy điện thoại để gọi, nhưng cô tiếp viên lịch sự nhắc nhở không được gọi điện thoại trong lúc máy bay sắp cất cánh. Trời ơi, sao có cái luật gì quái gở như thế này để tôi khổ tâm.

Hôm sau, về đến Sydney, tôi gọi cho con gái anh ấy ở Melbourne và biết là anh ấy đang … đi chơi. Thế là tôi yêm tâm. Thôi, hẹn anh Đ ở Kiên Giang vào cuối năm nay để nói chuyện tiếp.
NVT




http://www2.thanhnien.com.vn/Kieubao/2007/9/19/209371.tno

Một Việt kiều Pháp được nhận bằng khen của UBND tỉnh Kiên Giang
16:18:27, 19/09/2007


UBND tỉnh Kiên Giang vừa tặng bằng khen cho ông Thái Thanh Lưu - Việt kiều Pháp - về những đóng góp cho sự phát triển của tỉnh.

Ông Lưu là kỹ sư y học hạt nhân, hiện đang làm việc cho General Electric (Pháp). Luôn hướng về cội nguồn, ông Lưu đã có nhiều đóng góp cho quê hương, mới đây nhất là việc tài trợ trang thiết bị y tế trị giá trên 12 tỉ đồng cho Bệnh viện Đa khoa Kiên Giang. Đây là một trong số rất nhiều bà con kiều bào quê Kiên Giang có những đóng góp cho quê hương trong thời gian qua.

Theo TTXVN


3 comments:

G-A-S said...

just wanna see and read! nice! but still confuse! :d

PD said...

http://www.tiasang.com.vn/print?id=490
Y học hạt nhân ở Việt Nam: Những bước phát triển mới - Lan Anh- Nhuệ Anh

Chào Anh Tuấn!
12 tỉ đồng cho hai máy SPECT:
"Brand new" hay "Used" System?
Đừng nên "đánh lận con đen" cho giá tiền của máy mới so với máy cũ đã qua sử dụng.
Theo lời của các chuyên gia Y học hạt nhân Việt nam đăng trong tạp chí Tia sáng (link bên trên): Số máy SPECT hiện có tại Việt nam là khoảng 15 chiếc và một nữa đang "đắp chăn", cũng từ nguồn này đó Anh Tuấn à. Và chất lượng của số đang hoạt động thì như thế nào?
Xin Anh cho ý kiến.
PD

Nguyễn Công Đức said...

Chào Anh.
"Pd" phát biểu đúng đó Anh ạ. Những năm trước đây, trong chúng tôi, có người cũng nói là Bộ Y tế nên "tạc tượng" Ông Lưu. Nhưng hiện tại đã khác rồi. Một số Khoa Y học hạt nhân đang "sống dở, khóc dở" vì đang giữ những khối sắt này, vì đã bỏ ra một số tiền để chuyên chở lắp ráp, nhưng máy không hoạt động được. Và trên cả nước sự việc này góp phần cho "số lượng" (khoảng 15) thì có mà "chất" thì không thấy đâu. Và lại còn làm cho việc đầu tư mới thêm khó khăn.
Kính Anh
Nguyễn Công Đức