Sunday, November 4, 2007

Nghĩ về văn hóa ứng xử nhân “chuyện fellowship”

Đi công tác xa (bên Hawaii và Los Angeles) suốt hai tuần về đến Viện thì biết một tin vui mà đồng nghiệp hình như ai cũng đã biết: tôi được NHMRC chọn cho cái “research fellowship” (RF). Năm nay, Viện Garvan của tôi có đến 5 người được cấp RF, nên họ ăn mừng. Trường UNSW thì cũng có 4 (?) người được cấp RF. Tôi để ý thấy trong danh sách RF không có tên của một số người từ Garvan và UNSW đã được phỏng vấn một lượt với tôi. Tình trạng này cũng giống như tôi vào năm 2001: phỏng vấn xong rồi bị loại ra. Thất bại là mẹ thành công. Phải chờ đến vài năm sau, xây dựng cơ đồ cho vững và học hỏi được các “thủ thuật” để ứng phó. Những bài học mà tôi học được từ quá trình đệ đơn đến được phỏng vấn thì nhiều lắm, nhưng có thể tóm gọn trong 5 khía cạnh: tự biết mình ở cấp nào, cần đồng nghiệp góp ý, phải qua phỏng vấn thử (rehearsal), cách trình bày hồ sơ, và thuật communication (truyền đạt, phát biểu). Cái sau cùng mới nghe qua thì đơn giản, nhưng lại rất quan trọng. Bây giờ thì tôi có thể chia sẻ kinh nghiệm này cho đồng nghiệp khác rồi.

Nhưng một bài học quan trọng khác nữa mà tôi muốn viết ra ở đây: đó là bài học về văn hóa ứng xử của người Việt. Nói một cách ngắn gọn, tôi nghĩ rằng một số người Việt mình – hãy tạm gọi là “có ăn có học” – thiếu cái văn hóa ứng xử, và vẫn hành xử theo những quán tính xấu, những thói hư tật xấu mà Vương Trí Nhàn đã cất công sưu tầm cho chúng ta đọc bấy lâu nay. Tôi lạc đề? Không, không lạc đề đâu. Câu chuyện hơi dài dòng như thế này …

Cái tin tôi được cấp RF, như tôi nói, đối với tôi và Viện Garvan là một tin vui. Cái RF, nói cho cùng, là một sự “recognition” (ghi nhận) đóng góp của cá nhân tôi và nhóm nghiên cứu của tôi vào lĩnh vực loãng xương trên trường quốc tế. Tôi có thể tự hào nói ra rằng qua những đóng góp của chúng tôi (tôi và nhóm của tôi) đã góp phần đưa Úc lên vị thế hàng đầu trong ngành loãng xương. Thật vậy, theo số liệu của ISI (Institute of Scientific Information) dựa vào chỉ số ảnh hưởng, nhóm của tôi được xếp vào hàng “top 10” trong chuyên ngành loãng xương trên thế giới. Chúng tôi có quyền được vui.

Có lẽ vì vui như thế mà một đồng nghiệp của tôi viết một thư ngắn cho báo Thanh Niên kiểu như báo tin vui, vì anh ấy thường hay viết cho tờ báo này và quen khá nhiều người trong tòa soạn. Thanh Niên biên tập lại thành một bài viết với tựa đề rất kêu: “Úc vinh danh một nhà khoa học gốc Việt” (Thanh Niên 10/10).

Bài báo được truyền đi rất nhanh. Nhiều người gọi điện, gửi email đến chúc mừng tôi. Phải đến lúc đó thì tôi mới biết là tên mình trên Thanh Niên. Tôi ngạc nhiên vì bài báo đăng lên mà tôi chẳng biết gì cả. Tôi thậm chí chẳng biết anh đồng nghiệp tôi viết bài đó (vì có lẽ anh ấy muốn dành ngạc nhiên cho tôi chăng?) Tôi cằn nhằn anh ấy rằng đó không phải là “vinh danh” gì cả, mà chỉ là một cái RF thôi, mình cũng phải qua các “công đoạn” đệ đơn (phải xin mới có) và phỏng vấn như 2000 người khác, chứ đâu có ai vinh danh mình! Anh ấy nói “em có viết ‘vinh danh’ gì đâu, họ tự đặt đó chứ!” Đề nghị Thanh Niên sửa tựa đề thì họ nói là báo in rồi, đâu có sửa được! Hỏi “thế ai đặt cái tựa đề đó” thì họ nói ban kiều bào trong tòa soạn làm, và họ chắc cũng chẳng quan tâm đến chuyện vinh danh có chính xác hay không, vì họ bán báo mà, tựa đề càng kêu, báo bán càng chạy. Tôi hiểu. Nhưng “nạn nhân” được đề cập trong bài báo mới chuốc khổ ...

Ngoài những bạn bè, đồng nghiệp người Việt chúc mừng, cũng có một số người đem bài báo đó ra mổ xẻ trên một diễn đàn của một số du học sinh viên Việt Nam (gọi là VNSA). Cần nói thêm rằng tôi có tham gia diễn đàn này một thời gian, viết nhiều bài, trong đó có loạt bài chỉ cách viết lí lịch khoa học, cách viết đơn xin việc, cách trả lời phỏng vấn, cách viết một bài báo khoa học, v.v… cho anh em sinh viên. Nhưng tôi đã rời diễn đàn từ 10 năm trước vì bận quá và cũng hết hứng viết lách gì nữa lúc đó.

Một anh bạn chuyển cho tôi đầy đủ các bình luận, mổ xẻ bài viết trên tờ Thanh Niên cho tôi đọc. Thật ra, chỉ có vài người bình phẩm thôi và hai nhân vật chính là Tuan Duong và Diem Xua. Cả hai đều là chỗ quen biết của tôi. Tuan Duong là Hoàng Dương Tuấn, con của anh Hoàng Tụy (giáo sư toán ở Hà Nội), và anh Hoàng Tụy cũng là chỗ quen biết của tôi. Diem Xua là Nguyễn Trọng Bình, một trong 17 người được báo Vietnamnet vinh danh năm 2005. Hai vợ chồng Tuan Duong từng ghé nhà tôi chơi hai lần, và tôi cũng từng giúp Tuan Duong soạn đơn xin việc ở đại học UNSW, từng làm phỏng vấn thử trước khi phỏng vấn thật cho anh ấy. Tuan Duong nay là associate professor ở UNSW. Còn Diem Xua thì tôi cũng từng đi ăn phở ở Little Saigon (California) với anh ấy. Tóm lại, họ là chỗ quen biết cả.

Họ viết những gì về tôi? Xin trích dẫn ra đây bình phẩm về cái RF và cá nhân tôi trên diễn đàn VNSA. Sau đây là một câu bình phẩm của Diem Xua về tác giả bài báo:

“Chuc mung bac Nguyen van Tuan
http://www1.thanhnien.com.vn/Kieubao/2007/10/21/213153.tno

Cac bac o Uc co biet chuc danh NHMRC Senior Research Fellow co noi dung tuong duong voi chuc danh nao o My, Anh khong ? Toi khong ranh he thong cua Uc nen hoi cho ro, mong cac bac giup.
TIA.
DX”

Chúc mừng tôi ở một diễn đàn mà tôi không có mặt! Các bạn thấy có vui không? Nếu muốn hỏi cho biết chức danh NHMRC Senior Research Fellow, tại sao không hỏi tôi. Xin nói để bạn đọc biết anh Nguyễn Trọng Bình aka Diem Xua có email của tôi và từng trao đổi qua lại nhiều lần.

Thế rồi anh Nguyễn Trọng Bình aka Diem Xua tỏ ra ngạc nhiên cho là tôi được vinh danh một lần nữa (kèm theo dấu chấm thang) và hỏi vu vơ một câu rất buồn cười:

“Bữa nay có tin bác Tuấn V Nguyễn được Úc Vinh danh nữa ! Nước Úc mạnh về nông nghiệp, nhưng không biết về y học có mạnh như Mỹ không nhỉ (Vì Úc ít giải Nobel y học)”.

Tôi nghĩ anh Nguyễn Trọng Bình thừa kiến thức để biết rằng đó là bài Người viễn xứ đăng lại chứ không phải vinh danh ai cả. Một người trong diễn đàn trả lời câu hỏi trên của anh Nguyễn Trọng Bình như sau:

“Trái lại, trong các ngành Úc mạnh nhất về Y. Trong 10 Nobels của Úc thì 6 giải là về y học (kể về tỉ lệ dân số thì nhiều nhất trong các nước).”

Tôi chỉ có thể hiểu đây là một kiểu mồi chày để người khác nhảy vào mổ xẻ và qua đó hài lòng với kiến thức của mình. Và, anh Nguyễn Trọng Bình đã thành công. Người nhảy vào mổ xẻ và tích cực bình luận là Hoàng Dương Tuấn aka Tuan Duong:

“Cái này chắc nó giống theo kiểu ARC fellowship-trường hợp này chỉ tương đương với Queen Elizabet gì đó thôi. Đối tượng apply thường là kiểu postdoc, researcher không được institution trả lương chính thức, xin funding ngoài. Ở Canada cũng có nhiều loại tương tự. Còn cái này có thực sự là prestigious thật không thì quite different story!
TD”

Theo anh này thì cái RF này dành cho những đối tượng là postdoc (tức nghiên cứu hậu tiến sĩ). Kể ra cũng thú vị, vì tôi là người xin cái RF mà không biết nó chỉ dành cho postdoc! Thật ra, muốn biết cái RF dành cho ai, chỉ cần vào trang web của NHMRC thì rõ ràng hết. Cần gì phải đoán mò. Thật ra, đây không phải là đoán mò, mà một cách “belittle” (hạ thấp) người khác thôi. Tôi thì chẳng quan tâm ai hạ thấp mình, bởi vì mình làm gì ai cũng có thể kiểm chứng. Mà có người đánh giá mình thì cũng hay để mình biết mình hơn. Tôi không bình luận gì về cái RF này, vì đã viết chi tiết trong một blog khác rồi (số tháng 6 gồm 3 phần). Còn phần tiếng Anh, thì trang web của NHMRC giải thích rất rõ về mục đích và tiêu chuẩn.

Tuy nhiên, tôi thấy thú vị ở chỗ là Hoàng Dương Tuấn có vẻ biết nhiều về tôi hơn là là tôi biết về tôi. Sau đây là bình luận của anh ta về cá nhân tôi và việc làm của tôi:

“Còn trường hợp của bác Tuan V Nguyen, bác Tuấn chưa được trả salary bình thường bao giờ, nghĩa là phải sống bằng grant, bằng fund xin từ các nơi, bằng 1 số contract, chứ Garvan không chi cent nào cho bác Tuấn sống cả. Garvan chỉ có nhiệm vụ là không cho bác Tuấn dùng nhiều tiền xin được làm salary (quản lý theo mức lương)!

Thành ra làm ở mấy cái research institute ấy cực chẳng đã thôi, năm nào cũng phải xin tiền chít thôị Mấy năm trước bác Tuan đâu có xin được fund, chẳng lo quắn đít, muốn xin vào univ nhỏ là Univ of Western Sydney mà đâu có trúng.

Cái fellowship này có trên dưới 100K để làm salary thi có quái gì là caọ (dân uni thì hông xin cái này vì đã có salary của uni trả rồi).”

Nói ra đây chẳng phải để “thanh minh thanh nga” nhưng cần thiết để bạn đọc biết. Viện Garvan của chúng tôi là một trung tâm nghiên cứu y khoa và đào tạo tiến sĩ y khoa cho trường Đại học New South Wales (UNSW). Viện Garvan có khoảng 400 nhà khoa học, phần lớn họ đều có tiến sĩ. Viện được cấu trúc theo kiểu Harvard, có nghĩa là có nhiều nhóm nghiên cứu chuyên sâu về một lĩnh vực y khoa, mỗi nhóm có khoảng 5-15 người (kể cả nghiên cứu sinh). Tất cả tài trợ cho nghiên cứu đều đến từ hội đồng y khoa và y tế Úc (NHMRC) cung cấp, nhưng phải cạnh tranh quyết liệt mới được tài trợ. Mỗi năm hay mỗi 3 năm trưởng nhóm nghiên cứu (tức là những người như tôi) phải nộp đơn xin tài trợ, và xác suất thành công là khoảng 20-25% (100 đơn chỉ có 20-25 đơn được cấp tài trợ). Chuyện thành bại rất bình thường. Năm nay không được, năm tới có thể được. Nếu không được thì vẫn có nguồn tài trợ khác ngoài Úc, như bên Mĩ chẳng hạn. Tôi từng được Mĩ tài trợ nghiên cứu.
Trong nghiên cứu y khoa, nhận được tài trợ là một vinh dự lớn. Cái này người ta hay gọi là “grant”. Ngoài các công trình nghiên cứu, ấn phẩm khoa học, người ta còn xem xét đến các grant (dự án đã được NHMRC tài trợ cho nghiên cứu) để đánh giá khả năng của một giáo sư. Anh có thể có hàng trăm bài báo, nhưng nếu có grant hay có ít quá thì cũng chẳng được đánh giá cao. Do đó, grant rất quan trọng. Tôi cũng không phải “quắn đít” (ôi, ngôn ngữ của một giáo sư!) như Tuan Duong viết [1].

Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất là chẳng biết Tuan Duong lấy tin tử đâu để viết rằng tôi từng xin việc ở UWS và không được nhận. Thật là thú vị với tôi, vì chính tôi không biết mình từng làm chuyện đó!

Có lẽ Tuan Duong muốn tung tin như thế để chứng minh rằng (a) tôi tuyệt vọng quá nên phải đi xin việc một trường nhỏ hơn, và (b) tôi kém cỏi quá nên thậm chí bị một trường nhỏ khước từ. Nhưng tiếc thay, đó là một sự bịa đặt quá thô; thô đến độ tôi ngạc nhiên.

Một người khác (người này tôi cũng từng quen biết dù chưa gặp nhau bao giờ) thì cho rằng (nhưng kèm theo chữ “hình như”) tôi khoe chức danh “giáo sư đại học”:

“Hình như bác Nguyễn V Tuấn (ạk.a Tuấn Văn Nguyễn) trước đây có viết trên VNSA là bà con VK Mẽo gặp bác í đang từ chỗ phục sát đất (GS đại Học mà lị) quay sang hơi thương hại sau khi biết lương bác í. Mà cũng lạ, dân Mít gặp nhau toàn hỏi lương nhau í ới.
best,
6D”

Lại một bịa đặt khác thật trắng trợn. Tôi làm gì có chuyện gặp “bà con Việt kiều”! Mà tôi cũng chẳng bao giờ viết gì về mình trên VNSA như thế cả. Thú thật, tôi rất ghét danh xưng. Tôi viết cho rất nhiều báo ở trong và ngoài nước, nhưng chưa một lần tôi xưng là giáo sư hay tiến sĩ. Chưa một lần. Ấy thế mà các biên tập viên thỉnh hoảng gắn hai cái danh xưng “GS” và “TS” trước tên tôi, làm cho tôi xấu hổ quá. Mỗi lần như thế tôi đều phàn nàn, mà họ có sửa gì đâu. Nay lại có người nói rằng tôi từng viết trên VNSA như thế! Từ “hình như” rồi suy luận lung tung làm như đó là một sự thật. Nhưng tiếc thay, lại là một sản phẩm tưởng tượng.

Rồi để kết thúc những bình phẩm về tôi, anh Nguyễn Trọng Bình aka Diem Xua buông một câu như sau:

“Tay viết bài cho bác Tuấn V Nguyễn làm như ở Hải ngoại không có ai biết gì về research cả! Đáng buồn cho báo chí ở VN, Phóng viên nhà báo tầm hiểu biết kém quá!
DX”

Viết “cho” tôi? Không, anh ấy không viết “cho” tôi đâu nhé. Như tôi nói, tôi hoàn toàn không biết gì về bài báo cho đến khi bạn bè gọi đến chia vui. Nhưng quan trọng hơn là tôi không biết anh Nguyễn Trọng Bình muốn nói đến “tay” viết bài này “cho” tôi viết cái gì để đánh lừa “hải ngoại không có ai biết gì về research cả”. Hiểu biết kém chỗ nào, sao Nguyễn Trọng Bình không chỉ ra?

Tuy cái tựa đề thì rất kêu và không chính xác đó, nội dung bài báo hoàn toàn đúng. Tôi có thể khẳng định rằng anh tác giả bài này biết nhiều về hệ thống nghiên cứu ở Úc hơn anh Nguyễn Trọng Bình. Hơn nhiều. Đơn giản là vì anh ta là đồng nghiệp tôi, là người “trong nghề”, và anh ấy cũng là dân khoa học, đâu thể viết bậy được. Anh ấy cũng hiểu rất rõ hệ thống làm việc của NHMRC vì chính anh ấy từng được fellowship của NHMRC để làm luận án tiến sĩ và anh ấy cũng từng nhận vài giải thưởng quốc tế.

Cách viết của anh Nguyễn Trọng Bình aka Diem Xua là một kiểu nói tiêu biểu của những người nói mà không biết mình nói cái gì, và không đưa được bằng chứng làm cơ sở cho phát biểu của mình.

Nên nhớ là tôi không có mặt trong VNSA. Tất cả những gì họ viết là sau lưng tôi. Thật ra, họ không cần phải làm như thế; họ chỉ cần gọi điện thoại cho tôi hay gửi email đến tôi để hỏi là họ sẽ có đầy đủ thông tin, chứ đâu cần phải suy luận lung tung và linh tinh như thế.

Tôi hiểu và chấp nhận việc tên mình được đưa lên mặt báo thì hệ quả sẽ là những lời qua tiếng lại của thị phi. Rồi innuendo và smearing. Chuyện này bình thường thôi. Tất cả những bình luận, kể cả bình luận tiêu cực, của người khác về cá nhân tôi, tôi hoàn toàn vui vẻ tiếp thu, và sẽ không muốn lí giải hay biện minh. Tôi sẽ không oán trách nếu ai đó cho rằng tôi hợm hĩnh, bất tài, dốt, làm phách, v.v… vì tôi hiểu ông bà mình hay nói “ở sao cho vừa lòng người / ở rộng người cười / ở hẹp người chê”. Một lời nói khiêm tốn vẫn có thể bị diễn dịch là “làm bộ”, hay một câu nói đùa trong lúc vui vẻ vẫn có người hiểu là “làm phách”. Một khi mình phát biểu điều gì thì sự diễn dịch những phát biểu đó đi ra khỏi tầm tay của mình.

Nhưng tôi e rằng gán ghép những câu nói, những phát biểu mà tôi chưa bao giờ nói hay viết ra thì thiếu công bằng cho tôi. Ngoài ra, việc bịa đặt ra những thông tin ảo rồi dựa vào đó để bình phẩm với hàm ý bôi bẩn cá nhân thì tôi cho rằng đó là một hành động thiếu thành thật tri thức, nếu không muốn nói là vô văn hóa.

Giới tâm lí học thường hay nói đến một “inferiority complex”, một loại mặc cảm tự ti. Người quen tính nói xấu và hạ thấp người khác thường mang trong người cái tính inferiority complex, và tính này do bẩm sinh mà ra. Triệu chứng của inferiority complex thường là khoe khoang bằng cấp, khoe chức danh, khoa trương thu nhập, và qua đó nhằm hạ thấp người khác. Làm như thế họ thấy mình được nâng cao lên và giỏi hơn. Nó cũng là một căn bệnh thủ dâm tư tưởng. Thủ dâm không phải là căn bệnh sinh học, nhưng là bệnh tâm lí. Do đó các nhà tâm lí học xếp complex inferioroty vào loại căn bệnh tâm lí. Tâm lí là một đặc tính của văn hóa.

Bàn về văn hóa, tôi chợt nhớ hơn 70 năm trước, cụ Phan Khôi viết trên báo Phổ thông năm 1930 như sau: “(…) người nước mình đã giả dối có tiếng, mà trong đám học thức, cũng giả dối quá người thường. Thật bụng thì kiêu căng tự phụ, coi người ta nửa con mắt, mà nói làm ra bộ khiêm nhường, theo lời tục nói, ở nhà như con tép. Cái sự tự khiêm giả dối ấy mỗi ngày một thêm lên, làm cho sự tự tin mất đi, dần dần chẳng có ai dám chịu trách nhiệm chung việc gì hết, mà ai ai cũng thành ra hiền nhân quân tử hết, vì chỗ tự khiêm đó. Đó là cái bệnh di truyền mà Tống nho để lại.”

Còn cái “văn hóa đố kị” của người Việt thì hơn 50 năm trước, một nhà văn Nam bộ (Hoa Bằng) đã viết trong Tri Tân (1942) như sau: “Lắm kẻ, chỉ vì hám cái phù danh , đang tâm lê gót giày lên trên tình bạn hữu, hạ chân lý xuống tận bùn đen. Tưởng mình như thánh như thần, ngoài ra, nhất là những địch thủ, toàn là đàn chim chưa vờ bọng cả. Chưa đọc hết, có khi không thèm xem qua bài văn của người khác, họ đã dài mồm chê bai. Chưa mở lấy một trang sách, chưa rờ đến một tờ báo của bạn đồng nghiệp, họ đã yên trí là viết không thành câu, hạ ngay những lời mạt sát thậm tệ. Trong khi trò chuyện, chỉ hết sức khoe khoang về mình, còn những người khác chỉ đáng một con số không, theo ý họ.”

Những bình phẩm và bịa đặt trên đây, nhất là bình phẩm của hai nhân vật Nguyễn Trọng Bình aka Diem Xua và Hoàng Dương Tuấn aka Tuan Duong, theo tôi, nó nói nhiều về nhân cách văn hóa của hai nhân vật đó hơn là sự thật đằng sau những bình phẩm của họ.

Nếu là ai thì tôi không ngạc nhiên, nhưng đây là những câu chữ của Hoàng Dương Tuấn (một người mang hàm giáo sư) và của Nguyễn Trọng Bình (người mà Vietnamnet từng tôn vinh anh là một trong “những Sứ giả Lạc Hồng”) và điều này làm cho tôi thấy thất vọng. Càng ngạc nhiên (hay không ngạc nhiên?) hơn nữa hai người này là chỗ quen biết của tôi.

Đáng lẽ tôi không phải tiêu ra cả giờ đồng hồ để viết những dòng trên, nhưng vì có quá nhiều bạn bè thúc giục tôi phải viết -- không phải để phân bua hay biện minh cá nhân -- mà để làm sáng tỏ, để nêu lên một loại văn hóa ứng xử của người Việt mà tôi cho là rất đáng được xếp vào loại bạc nhược, một loại văn hóa mà Nam Cao đã mô tả cực kì thành công qua nhân vật Chí Phèo.

Chú thích:

[1] Về trường hợp của tôi thì tôi đã nhận tất cả 5 grant từ NHMRC với trị giá hơn 2 triệu đô-la trong vòng 7 năm qua. Cho đến nay tôi vẫn còn 2 grant để nghiên cứu, chứ không phải quá tuyệt vọng phải chạy “quắn đít” như Tuan Duong nói. Kể ra thì cũng khá khôi hài, vì một người như Tuan Duong, chẳng biết gì về y khoa và NHMRC, mà dám viết rằng tôi chẳng có grant nào trong vòng mấy năm qua! Trước khi được trao RF này, tôi đã là Senior Research Fellow của Viện Garvan từ năm 2001, và tôi hưởng lương bình thường như chế độ lương bổng của một giáo sư cộng thêm các khoản khác phụ trợ khác dành cho một Senior Fellow, kể cả các khoản cố vấn cho các công ti tư nhân và đào tạo nghiên cứu sinh. Tôi chẳng cần xin cái RF của NHMRC tôi vẫn “sống” bình thường. Nhưng có cái RF là một vinh dự cho tôi và cho Viện, cho nên ai cũng tranh nhau xin. Ở trường đại học cũng thế, các giáo sư dù đã có lương bổng rồi, nhưng họ cũng tranh nhau xin để có thêm một mục trong lí lịch khoa học của họ thôi. Có RF hay không có RF chẳng làm thay đổi gì đến lương bổng hay tài trợ, nó chỉ các tác động đến “profile” của ứng viên mà thôi.

6 comments:

Trịnh Quốc Dũng said...

Thầy đừng có buồn thầy ơi,
vì cuộc đời này công bằng lắm thầy ạ.

Chúc thầy mạnh khỏe.

Nguyễn Văn Tuấn said...

Cám ơn Dũng. Thật ra thì chẳng có gì buồn. Tôi viết ra như là một cách trị liệu, giải tỏa suy nghĩ của mình xong rồi thôi đi làm chuyện khác. Viết ra cũng là một cách ghi lại chứng từ để sau này có dịp quay lại và tham khảo.

Thật ra tôi có thể tiết lộ thêm thông tin về nhân cách (tôi dùng đúng chữ: "nhân cách", tính con người) của Tuan Duong, nhưng tôi thấy không cần thiết.

Tôi chỉ muốn cảnh báo các bạn rằng đừng nghĩ những gì mình làm tốt hay giúp đỡ cho người ta thì mình sẽ được đáp lại một cách tốt. Trong xã hội mà có người lớn lên với sự khiếm khuyết về đạo đức xã hội, đạo đức gia đình thì chuyện mình bị phản cũng là bình thường. Chúng ta cần giữ ý này để sau này không thất vọng.

Thu Hang said...

bac Tuan co dia chi mail tren google ko, e muon trao doi chut voi bac

Trung T. said...

Bác Tuấn,

Hôm nay có người post lại cái entry này của bác lên VNSA rồi bác này ;-)

NTT

thanh said...

ba'c Tua^'n,

To^i dda~ va` ddang la` VNSA member tu+` khi no' mo+'i tha`nh la^.p. Ho^`i ddo' tho^ng tin ve^` VN cho ngu+o+`i o+? nu+o+'c ngoa`i ra^'t ha.n che^', VNSA la` mo^.t mo^i tru+o+`ng hu+~u i'ch cho ca? hai ddo^'i tu+o+.ng: gio+'i sinh vie^n/profesional VN ddi du ho.c, la`m vie^.c o+? nu+o+'c ngoa`i va` gio+'i Viet kie^`u muo^'n co' tin tu+'c trung thu+.c, kho^ng bi. bo'p me'o qua la(ng ki'nh cho^'ng co^.ng tu+` ca'c nguo^`n scv...

To^i bie^'t ba'c co' tham gia VNSA o+? giai ddoa.n dda^`u qua nhu+~ng ba`i vie^'t ve^` va(n hoa', khoa ho.c ra^'t xu'c ti'ch . To^i va` ba'c dde^`u la` da^n vu+o+.t bie^n, cu`ng ddo^. tuo^?i, cu`ng qua tho+`i gian cu+c kho^? o+? tra.i ty. na.n, va` qua dde^'n nu+o+'c ngoa`i dde^`u pha?i va^'t va? la`m la.i tu+` dda^`u . Qua ddo', to^i ra^'t ca?m phu.c ba'c ve^` nhu+~ng gi` ba'c dda~ va` ddang dda.t dduo+.c ve^` nghe^` nghie^.p chuye^n mo^n, la^~n trong ca'c hoa.t ddo^.ng va(n hoa', khoa ho.c lie^n quan dde^'n Vietnam .

To^i cu~ng kho^ng xa la. gi` vo+'i hai nha^n va^.t ba'c dde^` ca^.p . To^i dda~ tu+`ng tranh lua^.n gay ga('t vo+'i ba'c DX, va` nha^.n ra nhu+~ng nha^.n ddi.nh cua? ba'c vo+'i ba'c DX kho^ng kha'c vo+'i kinh nghie^.m cua? ca' nha^n to^i la` ma^'y . Ba'c DX co' ca'i kho^n khe'o ho+n, i't no'i tha(?ng vao` ddie^`u muo^'n no'i, nhu+ng ne^'u bi. va.ch ma(.t thi` se~ ne' tra'nh tranh lua^.n nghie^m tu'c ma` dda'nh ba`i lo+` hoa(.c dda'nh tro^'ng la~ng ...

Rie^ng ba'c Tuan Hoang thi` to^i i't co' di.p tie^'p xu'c, anh ta ( cha('c la` tre? ho+n to^i - to^i dda~ co' di.p tie^'p tha^n phu. cua? anh o+? nha` to^i khi cu. qua thi?nh gia?ng o+? Georgia Tech va`i la^`n), chi? tha^'y anh i't khi no'i chuye^.n hay tha?o lua^.n nghie^m chi?nh ve^` mo^.t va^'n dde^` na`o ddo', ma` thu+o+`ng bo^ng ddua` hay kho^i ha`i mo^.t ca'ch , nhie^`u khi, tho^ tu.c - nhu+ng cha('c ddo' chi? la` mo^.t ca' ti'nh nho? ...

No'i chung, VNSA dda~ thay ddo^?i vi` mu.c ddi'ch cua? no' kho^ng co`n nhu+ xu+a, tuy va^.y, va^~n co`n nhu+~ng dde^` ta`i , tha?o lua^.n ra^'t positive , va` nhie^`u members ddo'ng go'p trong nhie^`u li`nh vu+.c chuye^n mo^n kha'c ra^'t dda'ng tra^n tro.ng .

To^i va^~n mong co' di.p ddu+o+.c ddo.c tin ba'c va^~n co`n vie^'t va` ddo'ng go'p vo+'i VNSA .

Chu'c ba'c nhie^`u su+'c khoe?, nhie^`u tha`nh dda.t trong nghe^` nghie^.p .

thanh dang

Nguyễn Văn Tuấn said...

Hôm nay tôi mới thấy mấy comments của Trung và bác Thanh Dang. Do đó tôi trả lời hơi trễ.

Tôi ngạc nhiên là bài này tôi không list trong trang blog mà chẳng hiểu sao bác Trung tìm ra. Hay thật! Còn post lên vnsa thì chắc nhiều người sẽ ngạc nhiên, nhưng người ta sẽ biết thêm về hai nhân vật TD và DX này.

Bác Thanh Dang mến, đúng là tôi với bác cùng thế hệ, cùng trải qua những giai đoạn khó khăn ở trong và ngoài nước, và nhất là cùng trải qua thời ở trại tị nạn. Tôi không thể nào quên cái thời gian đó.

Tôi viết bài này chỉ vì làm record để đó thôi, chứ tính tôi không giữ trong lòng. Viết ra rồi thôi. Biết người ta một lần như thế là đủ, để mai này mình không dính dáng với họ nữa. Còn chuyện họ nói xấu tôi hay belittle tôi thì thú thật tôi chẳng mấy quan tâm, vì tôi nghĩ người khác có thể đánh giá ngôn ngữ và hành vi của họ.

Sếp tôi ngày xưa dạy "You have to stay above". Ổng nhấn mạnh chữ "Stay above" -- đứng trên mấy chuyện nhỏ như thế này thì mới là người trưởng thành. Tôi đanh hành xử theo lời dạy của ổng.

NVT