Sunday, December 30, 2007

Ái Vân - Hồng nhan trắc trở...

Xin giới thiệu các bạn một bài viết về nghệ sĩ Ái Vân. Tôi cũng là một “fan” của chị này. Hiện nay tôi vẫn còn mấy CD và tape nhạc cũ của chị này, trong đó có bài Vợ chồng quê (của Phạm Duy) chị ta ca chung với Elvis Phương rất hay. Chờ hôm nào hồi kí của chị ta ra đời, tôi phải tìm mua cho được (hay hỏi Đoan Hùng xin một bản copy) để viết bài điểm sách mới được.

Hình như tác giả bài viết này tặng thêm cho chị Ái Vân + 10 tuổi. Rồi còn 10 vạn khán giả nữa, mà tôi đoán là chắc 10 ngàn khán giả.

NVT

====

http://www.blogger.com/post-create.g?blogID=1055054522627139522

Vậy là ca sỹ Ái Vân đã lại trở về. Chị cho biết vẫn đều đặn viết hồi kí về những đoạn trường truân chuyên đời mình. Kể cả chuyện vì sao chị ra đi. Ái Vân đã tiết lộ chút xíu với NNVN về điều đó, cả chuyện tin đồn về video sex năm nào…

Tôi gặp Ái Vân vì tò mò. Gặp để xem chị đẹp đến nhường nào mà cứ nhắc đến Ái Vân là cả một thế hệ những người tuổi cha chú của tôi lại tự dưng mê mẩn. Đến nỗi, mỗi người đều ao ước có được tấm ảnh chị Nhung (một vai diễn trong phim Chị Nhung do Ái Vân đóng) xếp ngay ngắn trong ví để thỉnh thoảng lôi ra mân mê. Gặp để kiếm chứng những tin đồn, cả những giai thoại về chị mà lứa chúng tôi được/ phải nghe.

Cuối tháng 11/2007, Ái Vân về nước tham gia chương trình “Vì cuộc sống bình yên” do chồng cũ của chị làm đạo diễn. Nghe chị thể hiện “Bản tanggo cho em” không ai nghĩ người phụ nữ này đã ngoại lục tuần. So với tuổi chị, tôi chỉ là đứa con nít nhưng quả thực chị vẫn còn rất đẹp; không hổ danh kiều nữ Hà Nội nổi tiếng một thời. Tóc highlight, quần bò gọn gàng, gương mặt sáng quyến rũ và nụ cười sang trọng…

Một nhà thơ nổi tiếng biết khá tỏ tường về Ái Vân khi nghe tôi kể chuyện mới gặp chị, nói đầy thương cảm: “Viết làm chi. Đời cô ấy khổ lắm”. Một người bạn vong niên khác sống cùng khu tập thể Nguyễn Công Trứ với Ái Vân thuở trước kể, đúng hôm đám cưới Vân lần đầu thì cả khu đùng đùng … mất điện; có thể nó báo hiệu một điều gì đó cho những truân chuyên của người hồng nhan chăng?

Những năm 80, Ái Vân được khán giả cả nước cưng chiều. Được phong danh hiệu NSƯT khi còn rất trẻ. Được giải thưởng lớn tại Đông Đức. Đang ở đỉnh cao danh vọng, đầu năm 1990, Ái Vân làm người hâm mộ choáng váng khi hay tin chị vượt biên sang Tây Đức. Thời đó, chị bị coi là “kẻ phản bội”…

- Khi mới sang Đức, cuộc sống của chị thế nào?

- Tôi phải sống trong trại tị nạn. Cuộc sống nơi đất khách quê người, không có người thân thích, xa con trai 4 tuổi, xa cha mẹ và xa khán giả tạo nỗi trống trải tinh thần không bù đắp được.

- Thế rồi sau đó?

- Tôi ở Đức 4 năm. Thời gian đầu rất nặng nề. Mình là người của công chúng, được rất cưng chiều ở trong nước, có vị trí nhất định. Sang Đức, tôi như người bình thường khác, phải xếp hàng để lấy phần ăn. Khi đó, tôi rất sốc nhưng phải cố để lấy được tờ giấy định cư.

- Vì sao chị lại ra đi?

Vì chuyện riêng tư thôi. Xin phép cho tôi không được nhắc lại vì có thể còn ảnh hưởng đến người này người nọ.

- Tôi hiểu và cũng không muốn xới lại chuyện riêng của chị. Nhưng thưa chị, thời gian cũng đã ngót 30 năm rồi, khán giả vì yêu mến chị nên vẫn muốn biết một phần nguyên nhân đó. Hình như, khi đã ở Đức rồi, vì sức ép mà chị phải viết thư về cho Bộ Văn hoá?

- Đúng là tôi có viết thư về để giải thích. Chỉ biết tôi rất khó khăn khi quyết định hết rời xa quê hương. Đó là sự liều mạng. Lúc đó, tôi gặp một mâu thuẫn không thể giải quyết nổi. Thực ra tôi không muốn đi, bởi lúc đó ở trong nước tôi đang ở đỉnh cao, được phong danh hiệu NSUT. Có một đứa con 4 tuổi, tuổi đáng yêu nhất. Khán giả đang rất yêu mến mình. Đi là đứt ruột. Nhưng nếu không đi thì mình sẽ bị điên mất, hoặc bị vùi dập hoặc xảy ra một điều gì đó hết sức nguy hiểm. Người ta cũng không cho mình giải pháp ly hôn nữa. Thậm chí là sẽ có thể có án mạng xảy ra. Khoảng 20 năm nữa, tôi sẽ kể lại điều này kĩ hơn.

Cưới nhau được 2 tháng rưỡi đã xảy ra một sự kiện kinh hoàng. Người ta đã không cho tôi đi hát, doạ tưới xăng vào người doạ đốt. Khi quyết định ly hôn thì tôi biết mình có bầu và lúc đó tôi nghĩ, khi có đứa con thì tình cảm sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng, đâu cũng vào đó, thậm chí là trầm trọng hơn. Mình ra người của công chúng mình phải trình bày những điều đẹp đẽ, có văn hoá nhưng về cuộc sống riêng thì rất tồi tệ, hạ lưu. Đấy là sự thật, tôi không muốn bào chữa cho mình.

- Bây giờ, người đó và chuyện đó thế nào rồi thưa chị?

- Đó là quá khứ rồi. Bây giờ chúng tôi là bạn. Giúp đỡ nhau nhiều trong công việc. Không thù hằn chi nữa. Tôi nghĩ đó là một kết thúc có hậu.

- Khi chị ra nước ngoài, có rất nhiều tin đồn về chị, thậm chí là rất sốc. Ví như, về cuốn video sex của chị chẳng hạn…

- Tôi có biết chuyện đó, biết và rất buồn cười. Ở bên Đức thì bảo ở VN xem được. Còn ở Việt Nam viết thư thì khẳng định bên Đức xem được. Gia đình tôi ở Việt Nam cũng biết được tin đó nhưng các cụ rất tin con gái không làm chuyện đó. Cuối cùng, các cụ phải ra một thách đố: Nếu ai đưa ra được cuốn băng đúng như vậy thì sẽ được thưởng một khoản tiền rất lớn. Nhưng cũng chẳng ai tìm được.

Khi tôi ở trại tị nạn. Có cô phiên dịch kể rằng, có một chú nhà văn ở VN nói rằng rất quen biết tôi và muốn hỏi thăm thực hư về câu chuyện ấy. Đó chính là nhà văn Nguyễn Quang Sáng, tác giả kịch bản phim Chị Nhung. Chú bảo đã xem có một bộ phim như thế. Tôi bảo: Cháu ở trong trại suốt, có được ra ngoài đâu mà làm chuyện đó. Sau này, khi tôi xuất hiện rộng rãi trên sân khấu các nước thì mới hết tin đồn đó…

- Khi chị ra đi, các fan hâm mộ và dư luận phản đối rất nặng nề?

- Đúng vậy. Đối với đại đa số người hâm mộ, sự ra đi của tôi là khó chấp nhận, thông cảm. Tôi cũng bị áp lực lớn từ dư luận, báo chí trong nước. Lúc đó tôi bị coi là kẻ phản bộ Tổ quốc, khiến tôi rất đau lòng.

- Gia đình chị có bị liên luỵ gì không?

Gia đình bị công an gọi lên hỏi... Các hoạt động chính sách cũng bị “xem xét”, thiệt thòi rất nặng.

- Thưa chị, khi đã sang Mỹ theo chồng, biểu diễn bên đó, không ít lần chị bị tẩy chay vì “thân cộng”?

Đúng như vậy. Họ bảo tôi là “thân cộng” vì khi họ thấy cứ có đoàn cán bộ cao cấp nào của VN sang Mỹ, tôi cũng có mặt ở đó. Họ chụp ảnh và quy kết, biểu tình tẩy chay tôi. Năm 2004, 90% sô diễn bị huỷ. Suốt ngày tôi phải ngồi ở nhà để nghe điện thoại huỷ các sô diễn. Đó là năm rất nặng nề. Thỉnh thoảng cũng có những cú điện thoại gọi điện đến để lăng mạ, đe doạ. Nhưng cũng phải nói rằng, có những nhà tổ chức rất can đảm giữ chương trình mặc dù có biểu tình phản đối tôi. Điều đó khiến tôi buồn nhưng đành chấp nhận.

- Các cụ bảo: Hồng nhan thì truân chuyên. Có khi nào chị tự ngồi ngẫm về điều đó và đời mình?

Thực ra, tôi cũng đang viết, tuy không được đều đặn lắm. Cũng ngồi điểm lại sơ sơ và thấy đời mình cũng “vui” phết, viết cũng có thể làm nên điều gì đó. Cuộc sống của tôi có nhiều truân chuyên nhất là về mặt tình cảm. Có những biến cố ít người gặp phải, thì tôi đều gặp. Đôi lúc, tôi cảm thấy may mắn vì đã vượt qua được những biến cố đó.

- Biến cố đó là đo thiên định hay do quyết định sai của chị?

Có lẽ do tôi quyết định sai. Trước mỗi cuộc hôn nhân, tôi đều bị gia đình ngăn cản. Nhưng, do tính bướng, càng cấm càng lao tới để chứng tỏ mình không sai nhưng hoá ra là mình sai thật.

- Cuộc sống gia đình bên Mỹ của chị thế nào?

Cũng như cuộc sống của các gia đình khác thôi. Chúng tôi lấy nhau bên Đức. Anh đấy là một fan của tôi. Chúng tôi ở với hai đứa con. Nhiệm vụ của tôi là nội trợ, đưa con đi học... Không có những biến cố gì đặc biệt và không có gì đáng phàn nàn cả. Các cháu ngoan, biết yêu quý những người thân yêu của mình. Khi về VN thì rất thích, và năm sau chúng sẽ tham gia nhiều chương trình về cội.

- Bao nhiêu những sóng gió cuộc đời đến với chị. Nghe nói, chị đã bị ung thư nữa. Chị bấu víu vào đâu để vượt qua gian nan?

Tôi cho rằng, có hai yếu tố. Đó chính là bản năng sinh tồn của con người. Và, với riêng tôi, cái quan trọng nữa đó là âm nhạc, khán giả. Đó là “liều thuốc” quan trọng để quên đi bệnh tật của mình. Sau khi mổ 10 ngày, tôi đã lên sân khấu diễn trước 10 vạn khán giả mặc dù trên người vẫn loằng ngoằng chỉ, dính ống lung tung. Và, không tuần nào là tôi không chạy sô mặc dù trên đầu không còn một sợi tóc nào. Cái đó, làm tôi quên hết những đau đớn những sụp đổ trong đời sống để có niềm tin.

- Chị muốn cống hiến cho Tổ quốc những gì sau bao nhiêu năm ra đi?

Tôi có một tham vọng, sau khi không còn hát nữa tôi thèm khát mở một nhà hát tại VN để phục hồi lại văn hoá ả đào Khâm Thiên ngày xưa để cho khách du lịch thưởng thức. Không biết có là chủ quan hay không nhưng tôi thấy hiện nay khách du lịch đến VN thì có ít cái để xem. Tôi muốn giới thiệu vốn văn hoá cổ của VN ra thế giới.

- Xin cảm ơn Ái Vân!


Mai Xuân Nghiên (thực hiện)

1 comment:

nguoi nha que said...

Ái Vân sanh năm 1954,55 chi đó.
Bài Vợ chồng quê của Phạm Duy ( không phải Văn Phụng ), cùng song ca với E.Phương trong cuốn băng PBN thứ 20'( 2 mươi mấy không nhớ ) chủ đề Phạm Duy.