Thursday, December 27, 2007

Một năm nhìn lại - Phần 3

Lâm sàng thống kê

Qua đọc một nghiên cứu của một bác sĩ ở Đại học Y Dược TPHCM, tôi có viết bài “Về một sự hiểu lầm thuật ngữ ‘prospective’. Điều làm tôi bất ngờ là bài viết thu hút rất nhiều phản hồi của bạn bè và đồng nghiệp. Đại khái họ nói qua bài đó họ mới rõ những thuật ngữ liên quan đến thiết kế nghiên cứu. Tôi đã có ý định mở một mục Lâm sàng thống kê từ đó. Nhưng vì thời gian eo hẹp trong những tháng đầu năm nên ý định không thành hiện thực.

Đến khi Nhà xuất bản Khoa học Kỹ thuật in và phát hành cuốn sách “Phân tích số liệu và tạo biểu đồ bằng R” vào đầu năm 2007 thì ý định đã manh nha. Cuốn sách đã được các bạn đọc đón tiếp nồng hậu, với hàng trăm cuốn được bán ngay trong những ngày đầu xuất bản. Rất tiếc là hệ thống phân phối còn nhiều bất cập (theo tôi) nên sách không về đến các tỉnh lẻ và vùng cao sâu. Khi liên lạc để hỏi tại sao có tình trạng sách không đến các nhà sách tỉnh lẻ, Nhà xuất bản trả lời rằng họ chỉ gửi sách đến các tỉnh khi có nhu cầu!! Tôi phải sử dụng đến 2 dấu chấm thang ở đây để bày tỏ sự ngạc nhiên đến tột độ về cách kinh doanh này.

Rất nhiều bạn đọc gửi email hỏi đủ thứ vấn đề liên quan đến phân tích số liệu. Tôi cố gắng giải thích dần dần, nhưng thấy có một số câu hỏi trùng nhau, nên quyết định biến ý định mục Lâm sàng thống kê thành hiện thực. Tính từ tháng 3 cho đến nay mới có 9 tháng trời, như các bạn biết, đã có 20 bài trong đề tài này. Tôi viết các bài này với tâm huyết giúp đỡ các đồng nghiệp trong nước. Xin nói rằng ngay cả với các đồng nghiệp phương Tây, tôi chưa và không bao giờ giải thích tường tận như trong các bài đó. Mục này sẽ còn kéo dài và hi vọng sẽ in thành sách để truyền bá rộng rãi hơn.

Điều làm tôi đôi lúc chạnh lòng là nhiều khi mình tiêu ra khá nhiều thì giờ (phần lớn là ban đêm) giải thích, giúp đỡ, thậm chí viết cả codes phân tích cho nhiều bạn ở trong nước (những việc mà tôi không bao giờ làm cho đồng nghiệp Tây phương), nhưng khi thư gửi đi rồi tôi không hề nhận được một thư báo là đã nhận được, chứ chưa nói đến hai chữ “cám ơn”! (Cũng có thể “phe ta” chưa quen với cách nói cám ơn). Thậm chí, có người còn gửi email cho tôi cứ như là … ra lệnh. Với những email như thế tôi vẫn trả lời, nhưng thầm cười méo mặt vì nghĩ người gửi có vấn đề trong giao tiếp nên thông cảm. Tuy chạnh lòng, nhưng tôi cố an ủi mình làm hết mình, để sau này không ân hận với lương tâm và cũng không hỗ thẹn rằng mình đã trải lòng với mọi người.

No comments: