Thursday, January 24, 2008

Một chuyện cổ tích của thế kỷ 21

Xin giới thiệu bài viết rất hay của Nguyễn Quang Thiều. Một câu chuyện cảm động, y như là chuyện cổ tích. Trần Thị Khâm, một cô gái mồ côi mẹ từ lúc còn nhỏ (nay đã ở tuổi 40), sang Đài Loan lao động với mục đích tìm người cha ruột đã mất liên lạc từ thập niên 1960s.

Trời xui đất khiến thế nào mà chị tìm được việc làm (chỉ giúp việc nhà) cho một gia đình ông Tsai Han-chao. Sau khi vợ ông qua đời, chị Khâm đi tìm việc khác ở Đài Loan. Đến khi có việc mới, chị mới nhớ rằng mình đã để quên vật lưu niệm ở nhà ông Tsai. Vì ở xa, nên chị phải nhờ cảnh sát tìm hộ. Khi cảnh sát đến nhà ông Tsai để tìm vật lưu niệm và mở túi ra, ông Tsai mới ngỡ ngàng nhận ra đây là vật lưu niệm ông đã tặng cho người yêu ông hay vợ cũ của ông (tức mẹ chị Khâm) lúc hai người chia tay ở Hồng Kông vào năm 1967.

Chị Khâm chính là con ruột của ông Tsai!


Một câu chuyện mới đọc qua thì cứ như là tuồng cải lương Ông cò quận 9 vậy. Lưu lạc bao nhiêu năm rồi tìm lại cha mình trong một hoàn cảnh éo le, độc đáo. Nhưng câu chuyện của chị Khâm còn hơn thế nữa, không phải là tuồng cải lương, mà là hiện thực 100%. Nếu không có vụ bỏ quên cái túi thì chưa chắc chị Khâm đã tìm ra cha mình. Xác suất rất khó mà giải thích được hiện tượng này.


NVT


===

http://www.tuanvietnam.net//vn/nhanvattrongngay/2688/index.aspx

Một chuyện cổ tích của thế kỷ 21

24/01/2008 17:14 (GMT + 7)

Câu chuyện chị Khâm tìm thấy cha đủ tất cả các yếu tố là một câu chuyện cổ tích của thế kỷ 21 – một thế kỷ mà chúng ta đã và đang không tin gì cả vào những điều kỳ diệu.

Cả thế giới đều biết câu chuyện này. Nó không phải là chuyện một nguyên thủ bị ám sát, không phải chuyện Bin Laden vừa bị phát hiện đã chết, không phải chuyện đời sống sex của các minh tinh Hollywood bị lộ. Đó là câu chuyện về người phụ nữ Việt đi làm thuê ở Đài Loan có tên Trần Thị Khâm tìm thấy người cha của mình.

Câu chuyện được kể gói gọn trong một bài báo chỉ mấy trăm chữ nhưng đã làm cho biết bao người xúc động.

Tôi chứng kiến một nữ nhà báo dày dạn cuộc đời khóc khi đọc xong. Câu chuyện này phải chứa trong nó một tinh thần sâu sắc thì mới có sức lan tỏa như vậy.

Tôi – nhà văn – và trí tưởng tượng

Đó không phải là câu chuyện hoang đường. Đó là một chuyện thật. Và cao hơn cả sự thật của câu chuyện, nó trở thành một chuyện cổ tích của thế kỷ chúng ta đang sống.

Mười lăm năm trước, tôi viết truyện ngắn Lạc Loài in trên Báo Quân Đội Nhân Dân. Chuyện kể về một bà cụ đi lang thang làm thuê và tìm một đứa em thất lạc trong nạn đói năm 1945.

Ngày ấy, bà dắt em đi ăn xin. Đến một cái chợ, bà để em ngồi ở gốc đa đầu chợ và đi xin ăn cho em. Bà đã ăn trộm một củ khoai sống và bị đánh. Khi quay lại tìm em thì em bà không còn ở đó nữa. Bà vô cùng đau khổ và ân hận. Từ ngày đó bà đi tìm em. Cuối cùng bà đến giúp việc cho một gia đình mà ông chủ gia đình đó chính là đứa em ruột của bà. Nhưng cả hai không ai nhận ra nhau.

Khi bà mất, vợ ông chủ nhà sợ phải làm tang và những liên lụy khác liền thuê một người xích lô đêm khuya chở xác bà vào bệnh viện để bỏ bà ở đó. Sau khi bà mất, ông chủ nhà một hôm đọc báo thấy tin tìm người thân. Ông nhận ra đó là chị ruột mình bởi những thông tin chi tiết…

Khi truyện ngắn này in ra, có người đã phê phán là câu chuyện không có tính thuyết phục vì không bao giờ có chuyện ngẫu nhiên như vậy. Nhưng đến bây giờ, câu chuyện chị Khâm tìm thấy cha chính là người chủ mà chị đến làm thuê nói lên một điều: Mọi trí tưởng tượng của chúng ta không bao giờ vượt qua được hiện thực của đời sống.

Phép thiêng hay sức mạnh của khát vọng chân thực

Chị Khâm đã tìm tìm người cha của mình với một tình yêu vô cùng mạnh mẽ. Sức mạnh này không phải do những ký ức và tình cảm mà hai cha con chị tạo ra. Vì chị không biết cha mình là ai. Trong toàn bộ ký ức tuổi thơ, chị không hề có bất cứ một chút gì về người cha của mình. Vì đến năm 21 tuổi, trước khi chị đi lấy chồng, người đàn bà nuôi chị mới nói cho chị sự thật về người cha.

Cha con chị Khâm đã được đoàn tụ sau bao năm xa cách
Nguồn: globo.com


Nếu chị không yêu thương người cha thì chị cũng không có lỗi. Nếu chị không ao ước đi tìm cha thì chị cũng không có lỗi. Nhưng chị đã đi tìm. Chuyến đi tìm cha của chị tựa hồ như tìm kim đáy bể. Phải có một điều gì đó vừa bí ẩn vừa huyền diệu dẫn chị đi. Phải chăng tình yêu và sức mạnh bí ẩn của nguồn cội đã trú ngụ trong thẳm sâu lòng chị và thức dậy chỉ đường cho chị.

Với một chiếc nhẫn, một tấm ảnh của một người đàn ông từ hơn 40 năm trước và với thế gian mênh mông này thì nếu ai biết chị đi tìm cha mà tin chị tìm thấy sẽ bị coi là kẻ hoang tưởng. Nhưng chị đã ra đi và âm thầm tìm kiếm. Hình như số phận đã sắp xếp con đường cho khát vọng chân thực và có cả đau đớn của người phụ nữa này.

Nếu người vợ của cha chị không mất mà chị cứ ở lại gia đình cha mình cho đến hết hạn kỳ lao động như trong hợp đồng và trở về Việt Nam thì chị có thể sẽ không tìm thấy cha mình. Nếu cha chị hay gia đình của ông đối xử nhẫn tâm với chị như một số gia đình ở Đài Loan đối xử với con dâu hay người giúp việc của họ thì có thể chị cũng không tìm thấy cha mình.

Tại sao chị lại có thể bỏ quên những vật bất ly thân là chiếc nhẫn và tấm ảnh như thế ? Bởi mục đích chính của chuyến đi đến Đài Loan của chị là tìm cha mình. Nếu chị không bỏ quên thì chị có thể chẳng bao giờ tìm thấy cha mình. Bởi chị đâu có điều kiện như những người Đài Loan khác để hết năm này năm khác lang thang nơi đất khách quê người mà dò hỏi.

Tôi hoàn toàn tin có một bàn tay bí ẩn đã làm những chuyện này. Đừng nghĩ tôi mê tín. Tại sao phép thiêng lại không có? Nó chỉ không có trong những con người không tin có phép thiêng. Phim ảnh và sách của thế giới cho đến thời đại điện tử này vẫn nói về những phép thiêng trong khi hầu hết những người xem phim và đọc sách không phải những kẻ đần độn hay u mê.

Mỗi người và giấc mơ mang màu sắc hiện thực

Tôi đang nói những điều mà sẽ có không ít người nhếch mép : Hoang tưởng. Dân tộc Việt Nam trải qua quá nhiều biến động bởi chiến tranh. Có biết bao gia đình ly tán. Có bao nhiêu người lính gặp những cô gái trên đường ra trận và họ đã hiến dâng cho nhau. Có bao nhiêu đứa trẻ đã sinh ra như chị Khâm. Có bao nhiêu người trong số họ đã tìm được cha mình. Chúng ta từng chứng kiến nhiều chuyện vô tình tương tự. Ví dụ trường hợp của nhà thơ Hoàng Cát. Ông đã tìm được một đứa con trai cũng do sự tình cờ như là chuyện bịa.

Tôi nghĩ nếu đây là cốt truyện một bộ phim hay một cuốn tiểu thuyết, chắc chắn quá nhiều người trong chúng ta sẽ cho là bịa đặt. Tôi đã từng nói: sáng tạo không phải là tạo ra một thế giới mới mà chỉ là cách phục hồi ký ức của chúng ta về một đời sống đã có. Đời sống này đi qua chúng ta từ lâu rồi, từ vô lượng kiếp, và đến một ngày, với khát vọng mạnh mẽ và sự chân thành không vương một hạt bụi vụ lợi của chúng ta, đời sống ấy từ từ hiện ra. Đó không phải là ảo giác. Đó là hiện thực.

Nhưng trong khi đó, chúng ta lại không tin hiện thực ấy bằng hiện thực của một ngôi nhà chúng ta đang ở, của một chiếc xe chúng ta đang đi, của một người đàn bà bằng xương bằng thịt sống bên cạnh chúng ta...Những chuyện mà nhiều cuốn sách cách đây vài ba thế kỷ hay nhiều hơn nữa được coi như sự rồ dại đã trở thành hiện thực.

Câu chuyện chị Khâm tìm thấy cha nếu là một truyện ngắn của một nhà văn thì chắc chắn rất nhiều nhà văn sẽ bĩu môi: Vớ vẩn, chỉ lừa bọn trẻ con. Nhưng đó là chuyện có thực. Cũng như khi tôi nói về phép thiêng sẽ có vô vàn người bĩu môi. Nhưng đời sống sẽ hé lộ cho chúng ta những điều kỳ diệu khi chúng ta khát vọng về điều kỳ diệu đó và hành động không vụ lợi cho khát vọng ấy.

Và câu chuyện chị Khâm tìm thấy cha đủ tất cả các yếu tố là một câu chuyện cổ tích của thế kỷ 21 – một thế kỷ mà chúng ta đã và đang không tin gì cả vào những điều kỳ diệu.

  • Nguyễn Quang Thiều


http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/nguoivietbonphuong/2008/01/765696/

Một phụ nữ Việt Nam sang Đài Loan tìm cha đã tình cờ làm người giúp việc trong nhà cha mình trong 7 tháng mà không hề biết. Sau đó, giống như có sự sắp đặt của số phận, hai cha con cuối cùng đã gặp nhau sau 40 năm xa cách.

Đoàn tụ trong nước mắt


Chị Trần Thị Kham, 40 tuổi, sang Đài Loan từ năm 2004 để tìm kiếm cha đẻ của mình, người đã gặp gỡ và yêu mẹ mình 41 năm trước đây tại Hồng Kông.


Khi mới sang Đài Loan, chị Kham được một người đàn ông lớn tuổi thuê làm người giúp việc nhà tại quận Taipei để chăm sóc bà vợ bị liệt. Bảy tháng sau đó, khi vợ ông chủ qua đời, Kham được chuyển sang làm thuê cho một gia đình khác ở ngoài khơi đảo Kinmen.


Nhưng khi đã đến Kinmen, Kham mới biết là mình mất một chiếc túi, trong đó có chiếc nhẫn vàng và bức ảnh của cha. Chị đã nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát ở Kinmen để tìm lại chiếc túi đó.


Chị báo với cảnh sát rằng chiếc nhẫn vàng có khắc tên “Tsai Han-chao” và bức ảnh người đàn ông Đài Loan. Đó là những manh mối hết sức quan trọng để chị có thể tìm được cha mình.


Nghi rằng chị có thể đã bỏ quên chiếc túi ở nhà chủ cũ, cảnh sát đã liên hệ với chủ nhà – tên là Tsai Han-chao – và đã tìm thấy chiếc túi. Khi mở chiếc túi ra xem, ông Tsai bàng hoàng nhận ra hai vật kỷ niệm mà chính tay mình đã tặng cho người bạn gái ngày xưa.


Ngay sau đó, ông tức tốc bay sang đảo Kinmen để gặp con gái mình trong những giọt nước mắt vừa mừng vừa tủi.


21 tuổi mới biết sự thật


Theo điều tra của cảnh sát, sau một thời gian quen ông Tsai tại Hồng Kông, mẹ chị Kham phải trở về Việt Nam để chăm sóc người mẹ đang bệnh nặng. Kết quả của mối tình với ông Tsai chính là đứa con gái mang tên Kham, được sinh ra tại Việt Nam năm 1968. Nhưng một điều bất hạnh đã xảy ra là chỉ 2 tháng sau khi Kham chào đời thì người mẹ đã mất.


Sau đó, chị Kham được giao cho người dì – chị của mẹ – nuôi dưỡng, trong khi ở Đài Loan, ông Tsai vẫn không hề biết mình đã có một đứa con gái.


Mãi cho đến năm 21 tuổi, chị Kham mới biết mình có cha là người Đài Loan. Đúng vào ngày cưới của chị, “mẹ” chị - nhưng thực ra là dì, đã tiết lộ cho chị biết điều đó và trao cho chị bức ảnh và chiếc nhẫn vàng có khắc tên cha. Đó là những kỷ vật mà mẹ chị Kham đã giao lại trước phút lâm chung.


Tháng 6 năm 2004, sau khi các con đã lớn khôn, chị Kham quyết định sang Đài Loan để tìm cha.


“Giống như 1 vở kịch”


Trả lời phỏng vấn báo chí, ông Tsai Han-chao, 77 tuổi, xúc động nói: “Cuộc đời có những diễn biến đầy bất ngờ giống như trong một vở kịch trên truyền hình. Làm sao tôi có thể ngờ được đó chính là con gái tôi? Khi gặp lại con, tôi đã không sao cầm được nước mắt”.


Tường trình với cảnh sát, ông Tsai cho biết ông mất liên lạc với người bạn gái do chiến cuộc ở Việt Nam thời bấy giờ. Khi 2 người quen nhau năm 1967, ông là một thương gia 36 tuổi, còn mẹ chị Kham làm nhân viên cho một cửa hàng bách hóa ở Hồng Kông.


Sau một thời gian bặt tin, ông Tsai đã từ Hồng Kông trở về Đài Loan mà trong lòng vẫn hy vọng một ngày nào đó gặp lại người yêu.


Cảnh sát Đài Loan phát biểu: “Thật là hết sức cảm động và cũng không thể ngờ được khi chứng kiến cảnh cha con cuối cùng đã đoàn tụ sau ngần ấy năm xa cách”. Họ cũng cho biết kết quả xét nghiệm ADN đã chứng minh ông Tsai Han-chao chính là cha đẻ của chị Kham. Theo báo chí Đài Loan, ngoài chị Kham, ông Tsai hiện có 6 người con.


Sau khi tìm được cha, chị Kham vừa trở về Việt Nam vì hợp đồng lao động của chị đã hết hạn. Hiện nay chị đang thực hiện các thủ tục xin nhập cư vào Đài Loan để chăm sóc cha hiện đang sống một mình và trong tình trạng sức khoẻ kém..


M.T (Theo AFP, BBC, Earth Times)

No comments: