Sunday, August 3, 2008

Kỉ niệm Má tôi và cám ơn

Hai tuần qua tôi về quê, và ở trong quê thì phương tiện internet khá hạn chế, nên không thể cập nhật hóa trang blog được. Vả lại, chương trình làm việc của tôi ở trong nước gần như khép kín, nên cũng chẳng có thì giờ mà lên internet.

Má tôi đã qua đời vào lúc 6 giờ sáng ngày 17/7/2008, tức ngày Rằm tháng Sáu, sau 3 năm trời "đấu tranh" với các bệnh nan y và 3 lần tai biến. Má tôi thọ 81 tuổi. Trước đó khoảng 3 tuần, khi Má tôi nhập viện đã 3 tuần và ở trong tình trạng nguy kịch, tôi bay về Việt Nam thăm và tưởng rằng Má tôi sẽ không qua khỏi cơn bạo bệnh. Thế nhưng sau khi xuất viện về nhà 3 ngày sau thì sức khỏe tương đối bình phục, và tôi bay về Sydney. Thế rồi, đến 3 tuần sau, ngày thứ Năm 17/7/08 mấy đứa em gọi điện sang nói rằng Má tôi đã tắt thở ở nhà. Dù biết rằng với 3 lần tai biến và những bệnh nan y trong 3 năm qua, sự ra đi của Má tôi không có gì quá ngạc nhiên, nhưng tôi vẫn thấy sốc, vì mình biết rằng từ nay mình sẽ mồ côi, và mỗi lần về thăm nhà sẽ có một ý nghĩa khác.

Cũng như nhiều bạn khác, tôi sống gần Má hơn là gần Ba, nhất là trong những năm chiến tranh. Thời đó, Ba tôi sau khi hi sinh một cánh tay trong thời kháng chiến chống Pháp trở về cuộc sống dân sự và làm nghề nông, lại có thêm một vài cái máy cày nên lúc nào cũng xa nhà. Còn tôi và mấy đứa em thì ở nhà với Má. Rồi đến thời “lên tỉnh”, “lên thành” đi học trung học, mỗi lần về quê cũng chỉ là về với Má. Do đó, tôi có nhiều kỉ niệm với Má, người chưa bao giờ trừng phạt tôi một lần nào. Không phải vì tôi là con trai út trong nhà mà không bị đòn đâu, nhưng tính tình Má tôi là thế: không bao giờ đụng đến cây roi. Có lần tôi làm gì đó động trời lắm, nên bị Ba tôi trừng phạt, và hình phạt là không cho về nhà trong 1 ngày. Tôi (lúc đó chắc chỉ 11 tuổi gì đó) lang thang qua nhà các dì tôi, rồi có lẽ vì nhớ nhà quá nên chờ đến tối mới mò về bên nhà Củ Hương (người hàng xóm Khmer rất thương tôi). Má tôi biết chuyện nên sang nhà Củ Hương đem tôi về ngủ. Đêm đó tôi ngủ với Má mà lòng hồi hộp không tưởng được. Nhưng sáng ra thức dậy mới biết là Ba tôi đã đi làm từ chiều. Hú hồn. Sau này, tôi thất nghiệp trên thành phố về quê sống. Những buổi trưa hè, thấy tôi ngồi trước hành lang nhà buồn bã, Má tôi lúc nào cũng ở bên cạnh động viên. Có lần Má tôi nói: “Thôi, con à, đừng dính dáng đến mấy ông Nhà nước nữa, để mai mốt Má đi tìm con dâu”. Lúc đó, tôi đoán Má tôi đã nghĩ đến những cô bạn học cũ của tôi thời tiểu học là “ứng viên” dâu tương lai, nhưng tôi thì đầu óc, tâm trí đang nghĩ chuyện rời Việt Nam. Má tôi chưa kịp tìm con dâu thì tôi đã rời Việt Nam. Những năm đầu sống xa quê, xa nhà, tôi nhớ nhà kinh khủng. Có những lúc làm việc tay chân cực khổ, những việc mà tôi thường nói “Từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới giờ tôi chưa bao giờ làm cực như thế”, nhớ đến Ba Má tôi khóc thầm. Mấy năm sau này, khi có dịp về quê, lúc nào tôi cũng về nhà thăm Má. Tất nhiên, con trai lớn rồi, đâu có ngủ chung với Má nữa, ấy thế mà một đêm khoảng 1 năm trước đây (lúc đó Má tôi bị tai biến nên đi lại rất khó khăn) tôi ngủ chung với Má. Má tôi thủ thỉ hỏi rằng nghe người ta nói tôi về Việt Nam giảng dạy, viết sách gì đó, vậy hư thực ra sao. Má tôi còn dặn là đừng có làm gì “đình đám” quá mà người ta để ý có khi khó khăn về sau. Má tôi chưa bao giờ đọc hết một cuốn sách của tôi (và chắc cũng chẳng quan tâm). Má tôi không bao giờ hỏi tôi học gì, hay chức vụ của tôi ở ngoài này là gì, mà chỉ quan tâm đến … 2 đứa cháu nội. Đêm đó là đêm sau cùng mà hai mẹ con ngủ chung, vì sau này tôi chẳng bao giờ có dịp đó nữa.

Sau khi Ba tôi qua đời vào năm 2004 thì sức khỏe Má tôi suy giảm rõ rệt. Bây giờ nhìn lại những bức hình tôi chụp suốt mấy năm qua mới thấy thần sắc Má tôi biến đổi một cách nhanh chóng và đáng ngại, như là một quá trình lão hóa và một sự ra đi về cõi vĩnh hằng đã được báo trước. Dù biết rằng sinh lão bệnh tử là quá trình tất yếu không ai có thể tránh khỏi, nhưng với Má mình thì sự ra đi vẫn làm mình buồn và tiếc. Đôi khi cuộc sống với những bận bịu của nó làm cho tôi quên rằng mình mất Má, nhưng đêm đêm về nằm suy nghĩ thì thấy đang và sẽ mồ côi trong suốt quãng đời còn lại. Từ nay, khi về quê tôi nhận thức rằng mình đã mất đi một điểm tựa, một người mà đạo đức đã là tiêu chuẩn cho hành động của mình trong suốt thời gian qua.

Nhân dịp này, xin thành thật cám ơn các bạn và đồng nghiệp đã gửi thư đến chia buồn, vòng hoa phúng điếu. Tôi cũng chân thành cám ơn các báo Người lao động, Kinh tế Sài Gòn đã có lời phân ưu trên báo. Thật là một vinh hạnh cho tôi và gia đình khi có được những người bạn xa gần quan tâm, mà tôi không thể kể hết ra đây. Trong thời gian ở Việt Nam, đáng lẽ tôi gửi thư cám ơn các bạn, nhưng vì quá bận với việc tang lễ và ngay sau đó thì phải lên TPHCM để lo chuyện Hội nghị quốc tế về loãng xương nên không làm được chuyện cảm ơn đó. Nay xin mượn trang blog này để một lần nữa cám ơn các bạn.

NVT

3 comments:

Nguyễn Đức Phường said...

Quả thật hôm nay mới biết được tin buồn này. Xin gửi tới anh và gia đình lời chia buồn sâu sắc. Xin cầu chúc cho linh hồn cụ sớm được siêu thoát về tây phương cực lạc.

kim-tayninh said...

Chân thành có lời chia buồn cùng ngài. Thường thì khi mất mát ta mới thấm thía được những gì không còn... Tôi thì mồ côi đã 10 năm rồi; Cũng là con trai út và thời gian sống bên má cũng nhiều. Cháu tôi đang ở Sydney và mới về ngày 5/8 này.
Hi vọng trái đất tròn thì còn nhiều dịp....

HVP said...

Dear Anh Tuấn,

Tất cả ngôn ngữ trên thế gian này không thể diễn tả được nổi đau của A trong lúc này. Xin mượn 4 chữ "Sinh Ký - Tử Quy" gửi đến Anh để chia sẻ.

HVP