Sunday, November 2, 2008

Tại sao người Việt Nam ít nói “cảm ơn”?

Báo Tuổi Trẻ có một bài thú vị về chuyện “cám ơn”. Bài này làm tôi liên tưởng đến những giao tiếp của mình ở trong nước. Như các bạn có thể đoán được, tôi nhận nhiều thư hỏi han hay xin giúp đỡ. Có rất nhiều thư không bao giờ xưng tên gì cả! Còn những câu hỏi, chữ viết thì ... khỏi nói, chỉ biết dơ tay lên trời. Toàn là thư từ địa chỉ công cộng, nên chẳng biết người đó có thật sự hiện hữu hay không. Khi tôi trả lời xong, thì coi như người đó biến mất, không bao giờ có một thư nói là đã nhận được thư (chứ chưa đòi hỏi phải “cám ơn”). Thoạt đầu, tôi tưởng chắc chỉ vài ba trường hợp, nhưng tôi sai: hình như hiện tượng này mang tính hệ thống, cứ như là một văn hóa vậy. Văn hóa không cám ơn. Mà, thú thật, tôi cũng chẳng quan tâm, vì khi mình làm gì, cái tôi cần không phải là một lời cám ơn (dù lời nói đó cũng làm cho mình ấm lòng) mà chỉ muốn làm hết việc của mình mà thôi.

Nhưng đó là tôi, một người Việt Nam, còn người Tây thì sao? Tôi chỉ sợ cái văn hóa đó mà ứng dụng cho người Tây phương thì họ sẽ nghĩ không tốt về người Việt Nam. Nếu thay vai tôi cho một ông Tây nào đó, tôi biết ông Tây đó sẽ nghĩ người Việt Nam rất vô ơn, rất mất lịch sự, thiếu văn minh trong giao tiếp xã hội. Thật ra thì người Việt Nam chúng ta không vô ơn đâu, nhưng chỉ vì không quen với cách nói “cám ơn” mà thôi.

Ngày tôi mới sang đây, tôi thấy hai chữ “thank you” và “sorry” giống như là những chữ nằm lòng. Thật ra, ngay từ ngày mới vào học tiếng Anh, người ta dạy khi được hỏi “How are you today”, thì câu trả lời đại khái phải là “I am fine, thank you.” Phải có chữ cám ơn đằng sau. Đi chợ mua hàng, sau khi trả tiền, người bán hàng cũng “cám ơn”, và mình (người mua hàng) cũng “cám ơn” lại. Bên Mĩ, họ còn lịch sự hơn nữa: cám ơn, và chúc ông/bà một ngày tốt đẹp.

Trong các hội nghị khoa học, chúng tôi thậm chí còn nhắc nhở nghiên cứu sinh đến quầy của các công ti kĩ nghệ nói một tiếng cám ơn người ta, vì nếu không có tài trợ của họ thì chắc gì các nghiên cứu sinh được đi dự hội nghị. Lời cám ơn rất quan trọng. Ấy thế mà tôi thấy trong nhiều báo cáo khoa học từ Việt Nam, tác giả chẳng cám ơn ai!

Tương tự, chữ sorry (xin lỗi) cũng là chữ đầu môi. Đi đường, nếu bị ai đụng nhẹ một cái, họ liền quay lại nói “xin lỗi”. (Còn ở nước ta, có lẽ do mật độ dân số cao, nên chuyện đụng chạm là bình thường, chẳng cần xin lỗi). Nói ra một câu gì rồi mình tự thấy vô duyên thì câu sau sẽ là “tôi xin lỗi”. Thậm chí, nhiều khi họ đấm người ta một cú như trời giáng mà cũng quay sang nói với nạn nhân mình là “xin lỗi nhé”! Có khi tôi nghĩ sao người Tây phương khách sáo quá.

Hồi xưa, lúc còn ở trong nước tôi hay nghe người ta nói người Tây phương lịch sự nhưng họ vô đạo đức lắm. Nhưng khi ra ngoài này, tôi nghĩ quan điểm đó quá sai. Tôi thấy cám ơn và xin lỗi gần như là một nét văn hóa của người Tây phương, mà cụ thể là người Anh, Mĩ (tôi không biết mấy dân tộc bên Đông Âu ra sao nên không dám nói). Họ chẳng những rất lịch sự mà còn rất đạo đức. Họ không bao giờ quay mặt với một tai nạn để cho nạn nhân nằm chết trên đường lộ như ở Việt Nam ta. Trẻ con từ lúc còn rất nhỏ được dạy phải có trách nhiệm xã hội, phải biết nói “cám ơn” và “xin lỗi”. Tôi thấy đây cũng là điểm mà mình cần phải học người Tây phương.

NVT

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=285795&ChannelID=118

Thứ Sáu, 31/10/2008, 22:23 (GMT+7)

Tại sao người Việt Nam ít nói “cảm ơn”?

TT - Đọc bài “Các bạn ít nói xin lỗi” trên mục Trong mắt người nước ngoài (Tuổi Trẻ ngày 14-10-2008), tôi thấy cần phải tự phê là người VN mình cũng rất ít khi nói “cảm ơn”. Chuyện này cứ lặp lại nhiều lần, và gần như là một thói quen cố hữu của người Việt nên tôi xin kể câu chuyện sau đây để mọi người cùng suy nghĩ.

Hôm ấy chúng tôi đến công ty sớm hơn mọi ngày. Buổi họp sắp bắt đầu, mọi người lấy viết, máy tính, sổ tay đặt lên bàn. Anh phụ trách kỹ thuật lo chỉnh máy chiếu LCD cho màn hình được rõ nét. Ai cũng gấp gáp.

Kevin, giám đốc marketing, đứng dậy đi lấy nước. Trước khi ra cửa anh hỏi: “Các bạn có ai uống gì không? Tôi mang vào cho”. Cả phòng họp gồm các giám đốc phòng ban, kẻ trả lời có, người trả lời không bằng thứ tiếng Anh trôi chảy mà họ vẫn nói hằng ngày. Tuy nhiên chỉ có một trong số gần mười câu trả lời đó có kèm theo tiếng “cảm ơn”.

Chiều hôm ấy, Kevin nói với tôi: “Mình thấy bị sốc và lấy làm rất lạ là tại sao người VN không nói cảm ơn. Hồi sáng, người nói “yes” thì thiếu “please”, còn người trả lời “no” thì không kèm theo chữ “thanks”.

Tôi cười buồn. Tuy không phải tất cả đều như thế nhưng phải công nhận là nhận xét nói trên hoàn toàn đúng. Đối với người nước ngoài, khi ai đó tỏ ra muốn giúp đỡ gì cho mình thì ta nên cảm ơn ngay, không phụ thuộc vào việc có nhận sự giúp đỡ đó hay không. Với người VN, từ nhỏ trẻ em không được hướng dẫn rõ ràng như vậy.

Tôi xin ví dụ bằng hai câu chuyện có thật và thường xảy ra hằng ngày:

1. Bé Hoa nghe tiếng chuông liền chạy ra mở cửa. Bác Liên đi chợ về một tay xách giỏ thức ăn, tay kia cầm chiếc bánh bao hỏi bé Hoa:

- Con ăn bánh bao không?

- Dạ không, con ăn sáng rồi.

Đối với chúng ta như thế là đã quá lễ phép, không cần bắt bẻ gì nữa. Vì thế, bé Hoa sẽ không nói cảm ơn với bác Liên hay bất kỳ ai khi bé không nhận quà.

2. Hôm nay toàn thể giáo viên lên quận họp. Hương loay hoay dắt chiếc xe Attila ra cửa, Quân từ trên cầu thang chạy xuống nói vọng ra:

- Xe nặng đấy, để anh dắt ra cho.

- Được rồi, cảm ơn anh.

- Ôi, sao lại nói cảm ơn. Em khách sáo quá!

Thế đấy! Chữ cảm ơn bị từ chối và chữ khách sáo lại bị dùng sai.

Vì quan niệm như thế nên chúng ta ngại nói lời cảm ơn và dẫn đến hình ảnh không hay trong mắt của người nước ngoài. Liệu mình có thể làm được gì để giúp cải thiện hình ảnh đó không? Tôi nghĩ rằng có thể.

Hãy dạy cho con trẻ biết nói cảm ơn từ khi còn nhỏ, cả lúc nhận lẫn lúc từ chối lời mời. Việc này tuy nhỏ nhưng tôi tin rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách của trẻ em, nhất là giúp trẻ tránh được thái độ vô ơn. Trong thế giới đẹp đẽ này, bao nhiêu phần được xây bằng những điều to tát, bao nhiêu phần được xây từ những cái nhỏ nhoi? Tôi nghĩ rằng núi lớn non cao cũng rất cần hoa cỏ, biển rộng sông dài cũng không thể thiếu suối khe. Viết lên những dòng tâm sự trên, tôi chỉ muốn chúng ta cùng góp sức để làm đẹp cho đời từ những phần nhỏ nhoi đó, điều đó vừa sức với tôi cũng như đa số mọi người.

HOÀNG MẠNH HẢI (P.12, Q.Tân Bình. TP.HCM)

6 comments:

Anonymous said...

Kinh thua giao su
Bai viet GS that thu vi. Noi chung van de do la do cach giao duc ma ra. Ngay bay gio neu GS thu goi mot email toi cac co quan nhu cac Bo, So ... Ho se khong reply bao da nhan duoc thu (chu dung noi la cam on). Toi da thu nhieu lan va rat ra ket luan nhu vay.
Chuc GS luon khoe

Đặng Ngọc Bích said...

Thầy ơi, trong các công trình nghiên cứu, Bộ Y Tế cấm không được ghi lời cám ơn trong cuốn luận án lưu. Nếu muốn tặng cuốn luận án cho ai đó thì muốn ghi cảm ơn gì cũng được. Do đó không phải nghiên cứu sinh không biết cảm ơn mà vì bộ y tế không cho cảm ơn.

Nguyễn Văn Tuấn said...

Ủa, sao lạ vậy? Sao không cho cám ơn. Tôi đang đọc một luận án tiến sĩ y học của một chị ngoài Hà Nội, thấy trong trang 3, chị ấy cám ơn nhiều lắm: nào là các thầy cô hướng dẫn, ban giám đốc bệnh viện, trường, đến đảng ủy, phòng lưu trữ hồ sơ (là gì?), phòng kế hoạch, v.v...

Nhưng thật ra, cám ơn như vậy cũng là thường thôi. Còn người còn cám ơn chồng/vợ/con vì đã yểm trợ trong quá trình học tập nữa.

NVT

HVP said...

Trước đây, Tôi thỉnh thoảng cũng gửi email góp ý hay hỏi 1 thông tin nào đó thì tình trang giống như bạn. “hòn đã ném xuống biển”. Nhưng nhận định như bạn Anonymous nói “không reply báo đã nhận được thư” thì có lẻ hơi sớm. Mình cứ tiếp tục gửi và chắc chắn một ngày nào đó sẽ có email hồi âm email của bạn, thậm chí còn very much nữa vì tôi nghĩ xác suất của trúng số độc đắc cho một lần xổ số là 1/100.000 vẫn có người trúng nữa mà. Hy vọng 1 ngày đẹp trời, mình sẽ trúng số độc đắc.

Bạn Đặng Ngọc Bích bị nhầm lẫn với điều gì đó thì phải? Theo tôi biết thì Bộ GD-ĐT, không bắt buộc và không cấm điều này. Tôi có đọc thì thường thấy có, hay nói đúng hơn thì gần như tất cả đều có (không chú ý trang 3 như Anh Tuấn đâu). Có điều Anh Tuấn “trích dẫn” trật tự chưa đúng thì phải, Thường thì đầu tiên ĐẢNG ỦY, rồi mới đến … và gia đình là dòng cuối cùng.

Phòng lưu trữ hồ sơ là phòng lưu giữ các bệnh án của bệnh nhân đã ra viện đó Anh Tuấn.

Kẻ Ngoại Đạo said...

Em cũng hay cảm ơn nhưng nhiều người được cảm ơn nhìn em như từ trên trời rơi xuống, có đứa còn trân trân nhìn, sợ quá em chạy mất.

Anonymous said...

Bai viet rat dung.
Vai lan ve Viet Nam, toi khong muon ai biet minh o My ve, nen an mat nhu nguoi VN. Nhung ho van nhan ra, sau nay moi biet la vi cach an noi. O My gan 40 nam roi nen khi nao cung "cam on" va "xin loi"!