Wednesday, November 4, 2009

Vài hình ảnh kỉ niệm chuyến đi Saudi Arabia

Tôi đã soạn ra một số hình chụp nhân chuyến đi công tác bên Saudi Arabia qua Singapore. Hôm nay tôi tải lên vài hình để xem như là một vài kỉ niệm của một chuyến đi rất đáng nhớ. Tôi đã viết vài trang nhật kí và suy nghĩ về chuyến đi này, và đây chỉ là vài nhật kí ảnh để minh họa thêm.

Phi trường Changi. Đây là phi trường Singapore (Terminal 3) mới xây xong để cạnh tranh với phi trường Bangkok và Hồng Kông. Nhìn toàn cảnh rất khó nghĩ đây là phi trường mà như là một siêu thị hay shopping mall vậy. Đủ thứ hàng quán, từ bình dân đến sang trọng đều có ở đây. Họ còn có cả khách sạn cho khách nghỉ qua đêm nữa!

Đường phố xanh. Chuyến đi với hãng Singapore Airlines, nên phải quá cảnh và ở Sinagpore một ngày. Sau gần chục năm quay lại Singapore, tôi thấy quốc đảo này càng đẹp hơn. Đây là con đường từ phi trường vào trung tâm thành phố, hai bên đường trồng hoa rất bắt mắt! Ước gì Việt Nam mình có một con đường như vậy.

Màu mè. Đây là một building ở trung tâm Singapore, cách khách sạn Carlton tôi ở chỉ vài con đường. Building xây theo kến trúc Tây phương, không lớn lắm, nhưng ... màu mè.


Đường vào Jeddah. Đường từ phi trường Jeddah vào trung tâm thành phố. Trông qua thì cũng sạch sẽ, nhưng có nhều con đường trung tâm thành phố rất xấu và dơ bẩn (y như Việt Nam vậy).

Dừng lại đó! Trước khi vào khách sạn phải qua cái barrier này. Cảnh sát hay nhân viên an ninh có cái lôcốt bên trái, họ nhấn nút thì barrier nổi lên, nhấn nút khác thì barrier "lặn xuống" mặt đường. Họ làm giống như phim James Bond 007 vậy!

Khám xét. Cảnh sát hay nhân viên an ninh (có đeo súng) đến khám xe. Thật ra, họ chỉ xem cái "cốp" xe thôi, rồi nhìn vào xe xem có gì nghi ngờ không. Thủ tục này tốn không đầy 1 phút, sau đó anh chàng này ra hiệu cho người ngồi trong locốt bấm nút cho cái barrier trên "lặn" xuống để xe vào cổng khách sạn. Nhìn hình này làm tôi nhớ đến những năm trước 1975 khi đi xe đò phải qua khám xét.

Đường vào ... khách sạn có trăm lần vuicó vạn lần buồn! (xin lỗi, tự nhiên vô duyên nhớ đến bài hát đó khi nhìn hình này). Qua cái barrier là con đường đẹp dẫn vào đại sảnh của khách sạn. Đường được trồng cây hai bên rất đẹp và rất Arab. Phía bên tay mặt là hồ bơi và phương tiện resort. Sáng nào tôi cũng ra đây bơi lội thoải mái. :-)


Scan. Đến khách sạn, khách còn phải đưa hành lí vào cái máy scan này. Thật ra, cái máy này nghe nói còn hiện đại hơn cả máy ngoài phi trường!



Intercontinental Jeddah. Phía ngoài khách sạn Intercontinental trông rất ... oách

Sang trọng. Phía trong thì khỏi chê vào đâu được, vì thiết kế rất sang trọng và tiện nghi.

Ngày đầu làm việc. Nghe thuyết trình của các trưởng nhóm nghiên cứu.


Thức ăn tràn trề. Ngay cả giờ giải lao mà cũng ăn uống, và thức ăn thì ôi thôi quá nhiều. Tuy nhiên, tôi chẳng thấy món nào ăn được cả; chỉ chọn cơm và rau cho ... chắc ăn.

Thăm thư viện. Trung tâm này chỉ có 29 người (tương lai có thể lên đến 100), nhưng thư viện của họ chắc còn ngon lành hơn cả thư viện Trường Đại học Y dược TPHCM. Hầu như các tập san y khoa lớn họ đều có trong thư viện. Ngay cả Nature mà họ còn đặt mua, đủ thấy họ nhìn xa cỡ nào!


Một góc của thư viện. Các tập san lâm sàng quan trọng đều có ở đây.


Nhìn cái thư viện chỉ cho 29 con người tại trung tâm này làm tôi thấy thương các em sinh viên trường Đại học Y dược TPHCM quá. Thư viện của người ta nhiều sách, sạch sẽ, sang trọng, tiện nghi, còn thư viện của một trường cho hơn 1000 con người thì ít sách, dơ bẩn, nhếch nhác và bất tiện. Ôi, ngày nào ta khá lên ?

Gặp sếp lớn. Diện kiến ngài phó hiệu trưởng (người ngồi phía tay phải, đang thả chân ra). Phòng làm việc của ông này còn lớn hơn cả phòng của thủ tướng Úc!

Chụp hình lưu niệm. Những người không mặc áo thụng là thành viên của đoàn thanh tra của chúng tôi. Nhìn hình này đôi khi tôi mỉm cười một mình, vì tôi bị bao quanh bởi với mấy ông khổng lồ và tôi là người Á châu duy nhất trong hình.

Xong việc. Chụp hình lưu niệm vào ngày cuối sau khi thanh tra xong

Tặng thưởng. Giám đốc trung tâm trao kỉ niệm chương cho tôi.

Hóng mát. Người dân địa phương dạo mát bên bờ biển. Ngay cả buổi chiều mà nhiệt độ cũng ở mức 35-40 độ C. Chú ý phụ nữ phải trùm từ đầu xuống chân, nhìn xa xa cứ như là những ... bóng ma. Nhìn mấy hình này và đối chiếu lại những phụ nữ Việt Nam ăn mặt mát mẻ tôi thấy tội nghiệp cho phụ nữ Arab quá!

Chợ đêm. Chợ búa ở đây cũng chẳng khác gì chợ ở Việt Nam, tức là cũng chật chội, ồn ào, dơ dấy, hôi thúi, và ... nói thách giá. Nhưng có cái khác là chợ Việt Nam có nhiều hàng quán ăn uống, còn ở đây họ chỉ chủ yếu bán vải và hàng gia dụng.

Ăn tối. Buổi ăn tối đêm cuối cùng trước khi lên máy bay rời Saudi Arabia. Đêm đó tôi nói nhiều về Việt Nam. Hình chụp lúc tôi đang "quảng cáo" về Việt Nam để cho họ đến du lịch. Họ có vẻ lắng nghe tôi rất kĩ và tỏ ý mốn đến Việt Nam một lần cho biết.

Xem thêm:

No comments: