
Viết bài “Văn hóa của E dùi cui” tôi chỉ muốn chia vui cùng bạn đọc những cảm nhận và suy nghĩ của tôi về Vietnam Airlines. Không ngờ có khá nhiều bạn đọc viết thư về cung cấp thêm nhiều trường hợp bi thảm và có thể nói là rất thích hợp với hỗn danh E dùi cui (Air dùi cui). Nhưng ở đây tôi muốn bàn một khía cạnh khác, nghiêm chỉnh hơn về sứ mệnh văn hóa và hãng hàng không quốc gia.










Trong những tướng lãnh miền Nam thời trước 1975, tôi thấy tướng Nguyễn Cao Kỳ rất thú vị. Một con người nhà binh, có chút ngang tàng, quân tử, khẳng khái, và có lòng với đất nước. Hôm nay, thấy có bài phỏng vấn bà Đặng Tuyết Mai với nhiều thông tin mà chắc nhiều người tò mò muốn biết, nên tôi “rinh” về đây (cùng với 3 bài khác trước đây), trước là làm tư liệu, sau là mua vui cũng được một vài phút giây.
Tò mò thấy trên mạng có một clip video phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1964, tức cách đây 47 năm. Người phỏng vấn là một nữ nhà báo Pháp. Nội dung chung quanh vấn đề chiến tranh. Thấy trên mạng có người chê tiếng Pháp của cụ Hồ, nên tôi phải hỏi một anh bạn thông thạo tiếng Pháp bên Paris. Ý kiến của anh có thể tóm lược dưới đây.


Hôm nay đọc báo thấy một thông tin thú vị: Thầy Nguyễn Thiện Nhân nghe sinh viên thảo luận bằng tiếng Anh trong một chương trình học "tiên tiến". Tôi có vài phân vân về chương trình tiên tiến (chưa biết tiếng Anh là gì? Advanced Program?) Nói đến tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chuyện xưa khi thầy Nhân nói chuyện (bằng tiếng Anh) trong một hội thảo ở New York. Nhìn lại những slides của Thầy mà … giật mình.
Đây là bản điều trần về giáo dục của Gs Hoàng Tụy rất đáng đọc. Bài này viết đã 2 năm nay rồi, nhưng tính thời sự vẫn còn nguyên vẹn cho đến ngày hôm nay (và chắc cả chục năm nữa). Vì thế, tôi mang về đây, trước là làm tư liệu, sau là chia sẻ cùng các bạn quan tâm. Nguồn gốc bài này từ website của Gs Nguyễn Đăng Hưng. NVT 