Wednesday, March 25, 2015

Lý Quang Diệu và Phạm Văn Đồng

Thế là ông Lý Quang Diệu đã về cõi vĩnh hằng ở tuổi 91. Đã có rất nhiều bài báo viết về cuộc đời và sự nghiệp to lớn của ông, những gì chúng ta viết có nguy cơ cao bị rơi vào sự thừa thải. Nhưng viết về ông dựa trên cái nhìn của VN thì chắc không thừa. Ông Lý Quang Diệu làm thủ tướng Singapore khoảng 31 năm. Ông Phạm Văn Đồng cũng làm thủ tướng [một phần và sau này toàn phần VN] được 32 năm. Nhưng hai người để lại những di sản rất khác nhau.


Ông Lý đúng là một kiến quốc sư thật sự. Ông “hoán chuyển” một làng chài chỉ độ 100 dân nghèo khó và không có tài nguyên thành một quốc đảo giàu có, một trung tâm thương mại và trung chuyển quốc tế. Ông cầm lái “con thuyền Singapore” đi từ nghèo đói đến thịnh vượng, sang chế độ dân chủ [dù chỉ nửa vời], đến toàn cầu hoá. Ông không bao giờ tự xưng là "cha gia dân tộc", nhưng người dân Singapore xem ông như là một cha đẻ của Singapore hiện đại. Ông ra đi và để lại một Singapore đầy tự tin, xán lạn. Trên trường quốc tế, ông được hầu như tất cả các lãnh tụ quốc gia xem như là một “statesman” – chính khách. Người ta ca ngợi ông là người có viễn kiến sáng suốt, về tính quyết đoán, về cách nói trực tiếp và trong sáng, về trí thông minh, và tính dí dỏm của một người có học. Ông còn để lại những câu phát ngôn trứ danh, những phát ngôn mà thế giới sẽ còn nghiền ngẫm trong tương lai.

Ông Phạm Văn Đồng sau hơn 30 năm làm thủ tướng và khi ra đi chẳng để lại một di sản gì đáng để xưng tụng. Suốt 30 năm làm thủ tướng hình như ông chẳng có dấu ấn gì đáng nói. Nước VN do ông lãnh đạo từ nghèo đói vẫn hoàn nghèo đói. Ông để lại cái văn bản ngoại giao đầy tai tiếng và có thể nói là sẽ làm nhơ danh ông rất rất lâu. Ông chỉ được tiếng là người trong sạch và giản dị. Nhưng ông chẳng có những phát ngôn gì để có thể xem là "wisdom".

Về qui mô, nói cho cùng, tôi nghĩ ông Lý là người chỉ tương đương với vai trò của một thị trưởng mà thôi. Nên nhớ rằng trong quá khứ, ông Lý Quang Diệu từng bị báo chí Nhà nước Việt Nam chửi như tát nước. Ông được cho đội đủ thứ “nón”: nào là tay sai đế quốc, là chống cộng, là chống nhân dân Việt Nam. Thế nhưng đùng một cái, Việt Nam “mặn nồng” với ông Lý Quang Diệu. Ông Võ Văn Kiệt từng mời ông Diệu làm cố vấn và cộng tác. Nhưng ông Lý từ chối, và nói rằng nếu không có Mĩ gật đầu thì VN vô phương phát triển. Ông Lý nói rằng Mĩ là chìa khoá, Mĩ là động cơ để phát triển. Ngay cả Tàu cũng phải ôm lấy Mĩ mà phát triển, thì VN không nên xem thường Mĩ.  

Mà, ông cho ý kiến rất thành thật. Có thể nói ông Lý là một "fan" của Việt Nam, nhưng không phải là fan của giới lãnh đạo VN. Ông Lý khen người Việt Nam thông minh, học hành giỏi, và khi ra nước ngoài thường thành công. Ông tiếc nuối rằng đáng lẽ VN phải là số 1 của Đông Nam Á, hay thậm chí hàng đầu của Á châu, vì VN có đủ điều kiện từ địa dư, tài nguyên đến con người để trở thành một cường quốc.
Thế nhưng ông tiếc cho VN, và ông chê lãnh đạo VN. Khi được hỏi ý kiến, ông khuyên là cải cách kinh tế cần phải đi đôi với cải cách chính trị, nhưng giới lãnh đạo VN không chịu nghe. Ông nói rằng giới lãnh đạo VN không thể khá lên được vì họ bị "giam tù" bởi vòng kim cô ý thức hệ cộng sản. Theo ông, giới lãnh đạo VN không có khả năng đổi mới bản thân họ, không có khả năng đổi mới tư duy chính trị kịp thời đại, và do đó họ làm trì trệ sự phát triển của đất nước, họ kéo đất nước họ xuống hàng lạc hậu và nghèo đói. Tôi nghĩ nếu tôi là lãnh đạo của VN, tôi cảm thấy nhục khi nghe ý kiến như thế của một ông chỉ xứng tầm thị trưởng. Nhưng vấn đề là ông nói đúng.

Nhưng cũng phải nói thẳng là cái xã hội mà ông Lý kiến tạo chưa hẳn là “tối ưu” đâu. Nên nhớ rằng có thời ông ấy theo đuổi chủ nghĩa ưu sinh, khuyến khích người có bằng đại học lấy nhau. Ông hạn chế tự do báo chí và tự do ngôn luận. Ông tạo ra một “Anh Cả” (big brother) quan sát mọi hành vi của công dân. Ông can thiệp thô bạo vào đời sống riêng tư của người dân. Bởi thế, có lần một nhà báo hỏi tôi là đại học Việt Nam nên học đại học Singapore, tôi trả lời là không, bởi vì theo tôi biết qua vài trường hợp thì các đại học Singapore không có tự do học thuật như ở phương Tây. Nghe nói cái mô hình cai trị của ông Lý được giới lãnh đạo Tàu rất thích, và như thế thì cũng đủ để chúng ta cẩn thận với "mô hình Singapore". 

Nhưng có một điểm sáng của Singapore mà tôi thích, đó là phi ý thức hệ. Nói về ý thức hệ, ông Lý cho biết Singapore là một quốc gia phi ý thức hệ (ideology-free). Nếu có thì ông gọi đó là "Ý thức hệ Singapore", thấy cái gì tốt và có lợi cho quốc gia dân tộc thì làm, chứ không bị trói buộc vào bất cứ một ý thức hệ nào cả. Ông nói thêm rằng nếu nó [ý thức hệ Singapore] có hiệu quả, thì chúng ta hãy thử nghiệm nó xem sao. Nếu nó tốt thì chúng ta tiếp tục. Nếu nó không có hiệu quả thì chúng ta quẳng nó đi và thử cái khác. Một "triết lí" thực dụng và đơn giản thế mà tại sao những người đang lèo lái con thuyền VN không nhận ra. Tại sao phải bám theo một chủ nghĩa đã lỗi thời và hết sức sống.

PS. Biểu đồ so sánh thu nhập bình quân giữa Singapore và Việt Nam từ 1960-2011


11 comments:

Anonymous said...

Bài viết nội dung chân thực, ý tứ sáng sủa
tuy nhiên cái hình cuối bài làm người VN cảm thấy chua xót, thua thiệt.

Anonymous said...

nhìn cái biểu đồ cuối bài mà kinh hoàng: 1 trời, 1 vực!

Việt

tùng lê said...

e chào thầy , e xin phép chút ạ , vì e ko hỏi về vấn đề y học , dạ hiện tại e đang nghiên cứu kh đề tài là ứng dụng phàn mềm r vào tính toán thủy văn ạ , tuy nhiên bn e đang gặp khó khăn trong việc ,làm thế nào để có thể sử dụng hya nói cách khác là gọi số liệu khi nhập số liệu bằng excel vào ạ , mong thầy có thể giúp e trả lời ạ ,e xin cảm ơn !

Anonymous said...

Cam on GS Tuan ve bai viet. Doc ma chua xot. Cai bieu do noi len tat ca ve hien trang VN gan ca the ky cam quyen cua nguoi CS. Tuong lai chac la se ko kha hon.!!!!

Minh Vương said...

Ở Việt Nam đã là lãnh tụ thì ai cũng được tôn vinh là kiệt xuất, cứ ai là lãnh đạo thì được coi là xuất sắc bất kể người đó trình độ thế nào, làm được gì cho đất nước.

Hãy lấy thực tế để làm thước đo đánh giá. Một đất nước nghèo nàn, lạc hậu thì lãnh đạo không thể được gọi là xuất sắc.

Sẽ có ngày lịch sử sẽ đánh giá lại họ đã làm được gì, chưa làm được gì một cách chính xác, khách quan và đưa họ về đúng vị trí của mình.

Nguyen Vinh Phu said...

Cam on bac Tuan ve bai viet. Nhin cai bieu do so sanh thu nhap hai nuoc ma dau don long.

Ban KD Viglacera said...

cám ơn tác giả đã viết ra những nội dung chân thực. Đọc bài của tác giả là người việt nam vẫn thây chạnh lòng
chung cư goldmark city

Trần Kinh Nghị said...

Tôi hoàn toàn đồng ý ông Lý Quang Diệu là người tài xuất chúng, là anh hùng dân tộc của SGP nhờ có một số kỹ năng và đức tính mà ông Phạm Văn Đồng không có hoặc không bằng. Nhưng xin lỗi tác giả bài viết phải nói rằng nếu đem 2 ông này ra so sánh với tư cách là Thủ tướng để rồi kết luận như trong bài viết thì không khách quan công bằng (nếu không nói là võ đoán)

Xin đơn cử 3 lý do chính dưới đây:

1. Chức vị và quyền hành của Thủ tướng Lý Quang Diệu hoàn toàn khác với Thủ tướng Phạm Văn Đồng: LQD có toàn quyền cả đảng và chính quyền (thực chất là độc quyền) trong khi PVD chỉ là nhân vật số 2 hoặc 3 trong "tứ trụ triều đình" không hề có toàn quyền quyết định như Thủ tướng LQD, trái lại mọi việc đều phải thông qua cấp cao hơn và qua "lãnh đạo tập thể". Việc ông Đồng làm sai gây hậu quả khi ký "công hàm bán nước" là làm theo nghị quyết Bộ chính trị(chứ không phải của cá nhân ông Đồng). Nếu LQD ở vào thế ông Đồng chắc cũng bó tay.com !!!

2. SGP và VN khác nhau hoàn toàn về tầm vóc cũng như bối cảnh phát triển: Lãnh đạo một làng chài chắc chắn dù sao cũng đơn giản hơn nhiều so với lãnh đạo 1 đất nước trên dưới 50 triệu dân trong thời kỳ đầy biến động giữa chiến tranh và hòa bình.

3. Chế độ chính trị 2 nước hoàn toàn khác nhau, nếu không nói là đối nghịch nhau. Những yếu điểm xuất phát từ chế độ CS của VN là cái vòng kim cô không cho ông Đồng phát huy khả năng của mình, mà giả dụ ông LQD bị đặt vào tình thế của ông Đồng chắc không thể trụ được và có lẽ phải chạy ra nước ngoài để bảo toàn sinh mạng chứ không thể làm gì cho đất nước đâu. Thực tế nhiều người tài của VN đã phải chạy ra nước ngoài đấy thôi.

Anonymous said...

Khoa học và công nghệ Việt nam đến bây giờ vẫn là con số 0 tròn trĩnh, giáo dục còn tệ hơn nữa, nguyên nhân sâu sa là do lãnh đạo, không muốn nghe điều khác ý mình, chỉ thích nịnh và lợi ích nhóm, không đặt lợi ích lâu dài và lợi ích quốc gia lên trên hết, chắc chắn sẽ ngày một tụt hậu.

Anonymous said...

Để đánh giá tài năng, viễn kiến của ông Đồng, hãy nhìn vào những việc cụ thể. Nhà báo Lê Phú Khải cho biết, trong những năm 80 ông Đồng đã tin tưởng rằng trình độ khoa học kỹ thuật của Việt Nam sẽ đuổi kịp và vượt Nhật trong vòng 20 năm! Ngày nay nhiều người đổ cho ông Nông Đức Mạnh là người nghĩ ra khẩu hiệu "Đi tắt đón đầu". Thực ra ý tưởng đó chính là của ông Phạm Văn Đồng.

Thomas Lee said...

LÝ QUANG DIệU (*) : NHÀ KHAI QUỐC XIN-GÀ-BÒ LỖI LẠC !
(*) ông này cùng họ với Thomas Lee :-) !

Một làng chài GDP 500 US$ đâù ngươì, trên một đảo tương đương đảo Phú Quốc, đa chủng tộc mà phần lớn là đám Ấn Độ di dân, Tàu di dân và dân gốc Mã Lai ... đa phần là bọn cu li (gần như nô lệ) cho mâ'y ông chủ Anh và là bọn bần cùng mạt hạng (hôì xưa chưa có tị nạn chính trị, tha hương cầu thực chủ yếu là thành phần tội phạm, hoặc nghèo đói bần cùng ... và vô học ).
Ông LEE (*), chỉ sau 30 năm, đã đưa lên hàng quốc gia phát triễn GDP 50000 US$ đâù ngươì , sạch sẽ , có ý thức cộng đồng và ý thức công dân là một thành tựu vĩ đại thật sự !!!!!
Tôi coi thươ`ng Xin-Gà-Bò ( "xin" thì nễ sao được ? :-) ! ) nhưng rất nễ ông LEE !

Không có con đường nào khác ngoài Pháp Trị và phải Toàn Quyền !

Pháp Trị để tập cho bọn tạp nham vô học đó thói quen "văn minh" và ý thức công dân. Toàn Quyền thì mới có thì giờ xây dựng vì cần vài thế hệ (nê'u không sau một nhiệm kỳ là công cốc , vì phe đối lập có thể đi đường lối khác và phá tan thành quả nhỏ nhoi mới lập nên) .

Ông LEE trọng Nhân Tài, không hề giết chóc và nhất là không hề TÔN THỜ LAÑH TỤ!

Chế độ của họ LEE không phải là chế độ độc tài CSVN : giết chóc dã man, vô luật lệ, tham nhuñg, coi dân như cỏ rác, trù dập ngươì tài và thần thánh hoá lañh tụ ! Đó là lý do tại sao ông LEE chống cộng triệt để !

Chắc chắn một điêù là một chế độ dân chủ tự do cho làng chài Xin-Bò-Gà sẽ thất bại ! Ngày xưa lúc lập Quốc , ông LEE chỉ ước mơ bắt kịp VN Cộng Hoà !

Hôm nay dân Xin-Gà-Bò không cần "xin" nữa dù vẫn phải mua nước uống hàng ngày và nhập rau quả trái cây từ Mã Lai nhưng họ đã có cơ sở kinh tế và cộng đồng khá vững chắc để bắt đâù rơì xa từ từ chế độ Toàn Quyền của nhà họ LEE , ngược lại Pháp Trị (tôn trọng luật lệ và công bằng cho mọi ngươì dân không phân biệt chức vụ giàu nghèo) và Thượng Hiền (trọng ngươì tài giỏi ) vâñ là căn bản tất yếu cho bất cứ quốc gia nào muốn đi lên và trường tồn !