Saturday, April 4, 2015

"Định cư" và "tị nạn": trường hợp Kim Phúc

Sắp đến ngày 30/4 báo chí VN đang đi tìm những nhân vật lừng danh một thời. Báo Người đô thị có phóng sự ảnh về Phan Thị Kim Phúc, nhưng có một thông tin tôi thấy không đúng và có thể làm người đọc hiểu sai vấn đề. Trong ảnh, phóng viên chú thích rằng "Kim Phúc cùng con trai và chồng (phía sau). Năm 1992, trong chuyến nghỉ trăng mật ở Moscow, Nga sau khi kết hôn, vợ chồng Kim Phúc xin định cư tại Ajax, Ontario, Canada." (1) Sự thật thì không phải như thế; sự thật là Kim Phúc và chồng xin tị nạn chính trị tại Canada.


Có lẽ tôi phải nói qua về cái "tị nạn" để các bạn hiểu chút. Thời thập niên 1980 trong các trại tị nạn ở Thái Lan, các nhân viên thiện nguyện và người đi trước lúc nào cũng dặn dò người đến sau là phải chứng minh tư cách tị nạn chính trị. Tiếng Anh là "political refugee". Trong thực tế thì khi các viên chức phỏng vấn người xin đi tị nạn cũng xoáy vào những thông tin để đương sự khai cho hợp với tư cách đó. Đại đa số người Việt không có vấn đề gì, nhưng những người như người Việt gốc Tàu có khi có vấn đề. Vấn đề là khi họ đến trại tị nạn, họ vênh mặt lên và khai rằng họ là "Chinese" (người Hoa) chứ không phải người Việt. Có lẽ họ nghĩ người Hoa cao hơn người Việt? Mà, đối với các viên chức phương Tây thì nếu họ là người mang quốc tịch Tàu, họ không có tư cách tị nạn chính trị, và giao họ về cho … China! Nhiều người chết dở sống dở vì lời khai người Hoa đó, nhưng lời khai đó cũng nói lên phần nào bản chất của một số người Hoa là họ không trung thành gì với VN cả cho dù họ sinh ra và lớn lên và mang quốc tịch Việt Nam. Câu chuyện đó nói rằng rất quan trọng phải phân biệt "định cư" và "tị nạn". Cho đến nay ở Úc sự phân biệt đó vẫn quan trọng, và theo đó nếu đương sự chứng minh được là tị nạn chính trị thì được phép cho vào Úc tị nạn, còn không thì bị gửi qua Kampuchea.

Quay lại câu chuyện của Kim Phúc, một thời nổi tiếng là "em bé Napalm" trong bức ảnh do phóng viên Nick Út chụp vào năm "mùa hè đỏ lửa" (1972). Bức ảnh nói lên sự dã man của chiến tranh và bom đạn, làm xúc động cả thế giới, và Mĩ bị phản đối dữ dội. Bức ảnh cũng đem đến cho Nick Út giải thưởng danh giá. Sau 1975, Kim Phúc được giới tuyên truyền VN sử dụng như là một vật thể cho tuyên truyền chống Mĩ. Chính Kim Phúc từng viết "The Communists had other plans, and used me as a propaganda tool" (người cộng sản có kế hoạch khác, và họ dùng tôi như là một công cụ tuyên truyền) (2).

Cô được Nhà nước ưu ái cho đi học ở Cuba vào năm 1986. Theo Kim Phúc kể lại (1), cô gặp người chồng tương lai ở Cuba, và sau khi thành hôn, họ được phép đi Moscow. Sau khi thành hôn họ được phép đi hưởng tuần trăng mật ở Moscow. Trên đường từ Moscow về lại Cuba, máy bay tạm đáp ở Newfoundland (Canada) để tiếp nhiên liệu, và nhân dịp này Kim Phúc và chồng xin tị nạn chính trị ở Canada. Trước đó, Kim Phúc đã có ý định xin tị nạn chính trị, nhưng cô chưa nói cho chồng biết. Hai vợ chồng được chấp nhận cho tị nạn và họ sống ở Ontario từ đó cho đến nay. Kim Phúc còn cho biết cô trở thành một tín đồ đạo Tin Lành từ đó.

Tôi nghĩ phóng viên báo Người đô thị thừa biết Kim Phúc xin tị nạn chính trị, chứ không đơn thuần "xin định cư", nhưng phóng viên phải viết như thế để được đăng báo. Tôi có cảm giác cho đến nay, sau 40 năm ngày thống nhất đất nước, Nhà nước VN vẫn chưa chấp nhận hai chữ "tị nạn", và do đó, họ không muốn nhắc đến hai chữ đó trên báo chí (?)

Nhưng "định cư" và "tị nạn" chính trị khác nhau xa. Sự kiện "thuyền nhân" tị nạn là một vết nhơ trong lịch sử VN (chưa bao giờ người Việt bỏ nước ra đi nhiều như thế), nó nói lên bản chất của chế độ thời đó, và do đó, nhiều người trong chính quyền cũng như nhiều người ngoài Bắc vẫn chưa thoải mái khi nói về người tị nạn. Cho đến ngày nay, không ít người miền Bắc vẫn cho làn sóng người Nam vượt biển đi tị nạn là những kẻ chạy theo bơ thừa sữa cặn của đế quốc. Dĩ nhiên, người biết chuyện chỉ thấy tội nghiệp cho những kẻ có suy nghĩ như thế. Đối với họ thì không thể nào nói gì thêm được do tế bào trí tuệ đã bị đột biến hư hỏng rồi. Và, chính những kẻ có suy nghĩ như thế này là lực cản để người trong và ngoài nước hoà giải, hoà hợp -- tôi nghĩ thế. 

Lí do Kim Phúc xin tị nạn thì có thể đọc trong bài qua chính chữ của cô ấy (2), nhưng thiết nghĩ các bạn không đọc cũng thừa thông minh hiểu tại sao Kim Phúc quyết định như thế. Thời đó ở miền Nam có câu "cái cột điện mà biết đi, chúng cũng đi". Tuy nhiên, sự việc nhỏ này có ý nghĩa lớn, bởi vì thế hệ sau vẫn cứ nghĩ là Kim Phúc xin định cư ở Canada, và đó là một sự nói dối làm cho sự thật lịch sử bị lệch lạc. Nhiều người đòi hỏi khi viết sử phải dựa vào thông tin chính thống và điều đó cũng chẳng có gì sai (có lẽ họ mới đọc một cuốn sách giáo khoa nào đó bên phương Tây dạy về sử học nên đòi hỏi như thế), nhưng ở VN cái gọi là "thông tin chính thống" thường bị xuyên tạc, làm cho lệch lạc, và đổi trắng thay đen. Câu chuyện của Kim Phúc trên báo chí VN chỉ là một nhắc nhở người đọc nên cảnh giác trước những thông tin gọi là "chính thống".

====



6 comments:

Anonymous said...

Tội nghiệp cho người VN quá, bị chế độ làm cho lệch lạc suy nghĩ. Không biết bao giờ mới phát triển, để mở mày mở mặt với thế giới. Người phải bỏ xứ ra đi thì lúc nào cũng nhớ về quê hương của mình, người ở trong nước bị kìm kẹp thì lúc nào cũng muốn ra đi. Mãi 1 vòng luẩn quẩn

Việt

Anonymous said...

"Thằng khôn thì đã vượt biên,
Còn lại trong nước vừa điên vừa khùng.
Thương cho các vị vua Hùng,
Đẻ ra một lũ vừa khùng vừa điên."

Anonymous said...

Báo chí chính thống ở Việt Nam rất hay đưa tin lập lờ như vậy. Khọ không sai khi viết Kim Phúc "xin định cư" tại Canada, nhưng lại không nói trước khi "xin định cư" thì chuyện gì xảy ra. Tại sao trong thời đỉnh cao của chiến tranh lạnh mà một sinh viên Việt Nam (xã hội chủ nghĩa) ở Cuba lại có thể "xin định cư" ở một nước thuộc phe tư bản đế quốc như thế được? Thực ra nếu đưa tin chính xác thì họ phải nói Kim Phúc đã bỏ chạy hoặc đào thoát, cũng giống như bao người dân Cuba đã bỏ chạy sang Mỹ thời đó. Nhưng ngay lúc đó họ đã chọn cách lờ tịt đi tin này. Đó là tin xấu đối với họ. Kim Phúc đã được ưu đãi tối đa để phục vụ tuyên truyền rùm beng, được đưa ra Bắc gặp cả Phạm văn Đồng, rồi cho đi Cuba học (đó là một đặc ân). Thế mà có cơ hội là bỏ chạy theo địch (?) ngay. Vậy là cái tên Kim Phúc tuyệt đối biến mất sau đó, không một lời giải thích. Nay họ lại muốn ăn theo nhân vật này, thực chất là một nạn nhân đáng thương, nên phải xào xáo câu chuyện từ "tị nạn" sang "định cư". Thực chất là họ đang làm một trò dại dột vì nếu cô Kim Phúc lên tiếng và kể lại lý do tại sao mình lại "bỏ của chạy lấy người" thì còn khó ăn khó nói nữa.

phamhunglx said...

Cảm ơn Thầy về thông tin này. Trước đây khi tham quan các bảo tàng Chiến tranh, khi được giới thiệu về cô bé Napalm, em luôn thắc mắc là tại sao hiện nay cô lại ở Canada.

dinhtan pham said...

Chuyện Kim Phúc ,họ nhắc lại để kể "tội ác của Mỹ Ngụy" theo lối ôn "bã trầu" vì họ nghĩ hiện nay đa số đã sinh ra kề trước hay sau 30-4-1975 và bị nhồi sọ nữa nên đâu biết mấy chuyện cũ - Tôi có đọc một bài phỏng vấn Kim phúc , câu hỏi " làm sao bà rời máy bay (quá cảnh) để trốn dễ dàng "- KP trả lời là có nghĩ là có người luôn theo dõi nên 2 vợ chồng xuống khỏi máy bay bằng 2 tay không và không mang theo bất cứ thứ gì , nên "họ" không nghi ngờ.-Còn nếu Anh Tuấn có tài liệu viết một bài tại sao KP bị bom như thế , Việt cọng không tấn công thất Cao Đài trong khi dân núp ở đó thì làm sao mà ném bom cho dân bị vạ lây- Chắc chắn cọng sản có lưu trử đủ tài liệu về việc này, nhưng không bao giờ công bố , nó cũng như vụ trường Tiểu học cai lậy ăn 6 quả 61 ly , Ngụy làm sao xài 61.

Anonymous said...

Her scars is nothing compare to the big scars on my face. The scars cause of the bomb at My Tho province in 1968. It is flowing me all of my life , the life of the girl who wish for the normal face like any ladies else. Now I am getting old and beauty doesn't mean much to me any more , but war is war, She is bless so stop praise he as a hero