Sunday, April 19, 2015

Một "truth denier" của Việt Nam


Các bạn phải chuẩn bị tinh thần! Phải bình tĩnh để đọc phát ngôn sau đây: "Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp dân tộc. […]Thế còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ. […] Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy" (1). Nếu có thì giờ, nên nghe cái tape phỏng vấn và những phát biểu của ông thì sẽ rõ hơn, nhưng ý chính là như trích dẫn trên.


Ai nói thế? Xin thưa, đó là Tiến sĩ Vũ Quang Hiển, phó giáo sư, sử gia của Đại học Quốc gia Hà Nội (2). Xin nhắc lại để khỏi nhầm lẫn: sử gia của Đại học Quốc gia Hà Nội. Nhìn qua lí lịch khoa học (2) thì thấy đây là một sử gia rất tiêu biểu của "triều đình" (còn gọi là sử gia cung đình).

Tôi nghĩ chỉ riêng câu nói đó đã đủ để ông có thêm một chức danh nói theo tiếng Anh là "truth denier", tức là kẻ phủ nhận sự thật. Rất nhiều người, không phải là sử gia, có thể thấy ngay rằng ông đã sai lầm. Tù cải tạo là một thực tế đã xảy ra. Nhục hình, có khi tra tấn đã xảy ra. Có nhiều người chết trong các trại tù cải tạo. Tất cả những điều đó là sự thật. Ấy thế mà ông phó giáo sư sử học lại phủ nhận thì chúng ta có lí do để chất vấn tính trung thực của ông ấy, dù là tính trung thực của người làm khoa học xã hội.

Có bao nhiêu người đi tù cải tạo?

Con số tù cải tạo chính xác thì rất khó có được vì phía chính quyền nắm giữ và họ chưa tiết lộ. Nhưng trang wikipedia có hẳn một entry dành cho tù cải tạo (3). Dò theo nguồn này, chúng ta sẽ thấy một số nguồn ước tính, và con số tù cải tạo rất lớn. Đáng chú ý là một bài trên thuvienhoasen.info thấy tác giả trích dẫn tài liệu mang bí số TN/QP-14 ngày 14/2/1977 tại Cục lưu trữ Quốc phòng thì: "Tổng số tù nhân tham gia học tập cải tạo để trở thành con người mới sau khi chế độ Sài Gòn đầu hàng là 1.321.506 người. Trừ những số trốn trại, bị chết trong lúc cải tạo và già yếu trả về với gia đình, bộ quốc phòng giao lại cho bộ nội vụ quản lý là 1.236.569 người" (4). Rất tiếc là tác giả không cho thấy hình ảnh, nhưng hãy tạm xem đó là một nghi vấn.

Tài liệu đó (4) cũng có trích dẫn tài liệu từ Viện bảo tàng VN tại San Jose với vài thống kê từ phía VNCH như sau:

·       Năm 1975, miền Nam VN có 980 ngàn quân nhân; trong số này có khoảng 9600 cấp tá + tướng, 80000 là cấp uý.
·       Cấp tướng tính đến này 30/4/1975 là 112 người, trong số này bị bắt làm tù cải tạo là 32 người, còn 80 thì di tản ra nước ngoài.
·       Cấp đại tá có 600, trong số này bị bắt cải tạo là 366 người.
·       Cấp trung tá có 2500 người, tù cải tạo là 1700 người.
·       Thiếu tá có 6500 người, tù cải tạo là 5500 người.
·       Cấp uý có 80000 người, bị bắt đi tù cải tạo là 72000 người.

Theo tác giả cuốn "Le Livre Noir du Communisme: Crimes, Terreur, Repression" của Robert Laffront thì "Sau năm 1975 ở miền Nam có hơn 1.000.000 người thuộc diện phải ra trình diện. Theo đó Phạm Văn Đồng đã chỉ đạo bắt giữ con số người phải trải qua giam giữ sau này 30/4/1975 là hơn 200.000 trong tổng số 1 triệu người ra trình diện. Tính đến năm 1980 thì chính phủ Việt Nam công nhận còn 26.000 người còn giam trong trại. Tuy nhiên 1 số quan sát viên ngoại quốc ước tính khoảng 100.000 đến 300.000 vẫn bị giam. Ước tính của Hoa Kỳ cho rằng khoảng 165.000 người đã chết trong khi bị giam" (trích từ #4)

Một tài liệu tổng hợp khá công phu từ những chứng nhân và học giả từ Đông Nam Á, nhóm tác giả đi đến những ước tính là có khoảng 1 triệu người bị giam giữ không được xét xử; trong số này có đến 165 ngàn người chết trong các trại tù cải tạo (5).

Theo báo cáo của Quĩ Aurora thì năm 1983 có hơn 1 triệu người miền Nam đã bị bắt đi "cải tạo". Lúc đó, Việt Nam có trên 150 trại cải tạo. Trong số trên 1 triệu đó, có khoảng 500 ngàn người được trả tự do trong vòng 3 tháng; 200 ngàn bị tù từ 2-4 năm; và 240 ngàn bị tù trên 4 năm; và vài chục ngàn tù trên 10 năm. Có thể nói thời đó, gia đình nào ở miền Nam cũng có người bị bắt đi tù cải tạo.

Địa ngục trần gian

Trại cải tạo thường được các trại viên mô tả là "địa ngục trần gian". Có người còn nói rằng những trại ở Siberia của Stalin chưa chắc thấm gì so với trại tù cải tạo ở Việt Nam, vì thiếu thốn đủ thứ. (Thời đó thì cả nước thiếu thốn lương thực, thực phẩm và thuốc men & thiết bị y tế, chứ chẳng riêng gì trại tù.) Đã có hàng ngàn tài liệu viết về tù cải tạo, và thông tin thường rất nhất quán với nhau. Tôi không thể nào kể hết, nhưng những cuốn sách nổi bậc nhất mà tôi từng đọc qua là "Đại học máu" của Hà Thúc Sinh, "Đáy địa ngục" của Tạ Tỵ, "AK và Thập giá" của Phan Phát Huồn, sách của Duyên Anh, những bài viết của sử gia Tạ Chí Đại Trường, và các cựu sĩ quan VNCH. Riêng cuốn "Trại cải tạo" của Phạm Quang Gai có phác hoạ bằng tay những nhục hình được các nhà tù sử dụng thời đó.

Những gì mà các cựu tù nhân kể qua thì thấy họ bị hành hạ về thể xác lẫn tinh thần. Như tôi nói trên, họ kể một cách rất nhất quán. Rất nhiều hồi kí kể rằng trong tù quản giáo ít khi tra tấn tù nhân, nhưng họ có cách làm cho tù nhân chết dần chết mòn: đày đoạ và bỏ đói. Như tác giả Phạm Quang Giai mô tả (có lẽ hơi quá), "Họ lôi cái máy này đến mọi nơi, mọi chốn có tù nhân chính trị miền Nam để trả thù, trả hận mà vẫn không mang tiến là ác độc, là giết người.”

Trong thực tế, đi tù cải tạo cũng là một cuộc tẩy não. Các tù nhân bị bắt buộc phải viết kiểm điểm liên tục, và lần nào cũng phải viết Ðả phá chủ nghĩa đế quốc Mĩ, kẻ thù của nhân dân Việt Nam và thế giới. Sự thất bại của chủ nghĩa đế quốc Mĩ; Ðế quốc Mĩ là con đỉa hai vòi: một vòi hút máu mủ nhân dân trong nước, còn vòi kia vươn sang các nước khác để hút máu mủ nhân dân các nước này bằng cách bán súng đạn, tạo ra các cuộc chiến tranh diệt chủng. Tội ác của ngụy quyền ngụy quân miền Nam, bán nước, tay sai. Chính sách khoan hồng của Ðảng, nghĩa vụ của người có tội, lao động là vinh quang. Những thắng lợi vĩ đại của nhân dân Việt Nam.”

Theo Hà Thúc Sinh, trong cuốn "Đại học Máu" nổi tiếng, thì khi tù nhân nhập trại họ được đưa "chỉ tiêu" như sau:

Tôi không bao giờ quên rằng tôi là kẻ có tội với Đảng, với Tổ Quốc, với nhân dân. Tôi cũng không quên rằng Đảng đã khoan hồng tha tội chết cho tôi, lại tập trung tôi lại, tạo điều kiện cho tôi học tập cải tạo để trở nên người công dân lương thiện. Để đền ơn Đảng, tôi nhất trí:1. Tích cực học tập cải tạo lao động tốt.
2. Giải phóng mọi tình cảm gia đình yếu đuối và tình nguyện ở lại trại học tập lao động cho dến khi nào được cách mạng công nhận tiến bộ cho về phục vụ xã hội, phục vụ nhân dân.
3. Trong thời gian học tập tại trại, tôi phải chấp hành nghiêm chỉnh mọi nội quy quy định. Khắc phục mọi khuyết điểm tồn tại. Đấu tranh sai trái để thủ tiêu mọi mặt yếu của các bạn cải tạo khác hầu biến trại ta trở thành trại cải tao tiên tiến về mọi mặt.
4. Tố giác kịp thời với Cách mạng bọn xấu trong và ngoài trại đang còn ý đồ chống phá cách mạng.
5. Tuyệt đối tin tưởng vào đường lối khoan hồng trước sau như một của cách mạng
.” (6)

Có khá nhiều trường hợp bị hành hạ đến chết ở trong trại tù, nhưng không ai biết con số chính xác là bao nhiêu. Một trong những người bị chết trong tù là đồng nghiệp và đàn anh của ông Vũ Quang Hiển: sử gia Phạm Văn Sơn, người nổi tiếng với bộ Việt Sử Tân Biên. Một số thì sau khi ra tù một thời gian ngắn cũng chết do những di chứng từ thời còn bị giam trong tù. Ông Hồ Hữu Tường (một học giả nổi tiếng ở miền Nam) chết sau khi bị thả ra khỏi tù.

Tạ Tỵ, một nhà văn và hoạ sĩ có tiếng là điềm đạm, mà cũng viết trong sách là "Rồi mai đây, nếu vì may mắn nào đó, tôi được sống trong môi trường khác, tôi có bổn phận phải nhớ và nhớ thật kỹ tất cả những gì đã xẩy ra, đã khắc xâu vào tâm khảm tôi những chứng tích khổ đau, hờn hận!” (7)

Có những chuyện cười ra nước mắt. Chẳng hạn như những mẫu đối thoại sau đây cho thấy cán bộ quản giáo rất ngô nghê như thế nào.

[trích]
Chỉ huy trại là một người miền Nam tập kết, cấp bậc Đại úy mà các tù binh vẫn quen gọi là “ông Răng Vàng” vì nguyên hàm răng trên của ông là “kim loại màu vàng” – nói theo cách nói của “cách mạng”.

Một tù binh khai: “Cấp bậc: Đại úy, chức vụ: Quyền Tiểu Đoàn Trưởng” bị “ông Răng Vàng” đập bàn, hét:

“Mẹ bố, quân ngụy các anh là láo lếu: ai chẳng biết các anh là Đại úy, là có quyền, còn bày đặt khoe khoang.”

Nói xong, ông ta lấy viết gạch bỏ chữ “Quyền” trước ba chữ “Tiểu Đoàn Trưởng”.

Một tù binh khác khai: “Cấp bậc: Đại úy. Binh chủng: Biệt Cách Nhảy Dù” bị “ông Răng Vàng” chỉnh:

“Mẹ bố, ngụy các anh là ưa khoe khoang: ai chẳng biết các anh “biết cách” nhảy dù.
Nói xong, “ông Răng Vàng” lấy viết sổ toẹt hai chữ “Biệt Cách”.

Một tù binh khác khai địa chỉ: “… đường Huỳnh Tịnh Của – Đa Kao”, đã phải dở khóc, dở cười khi bị một ông sĩ quan bộ đội người miền Trung “dạy dỗ” như sau:

“Ngụy các anh là ưa rắc rối: “Huỳnh Tịnh – Đa Kao” là người ta hiểu rồi. Còn bày đặt là “Huỳnh Tịnh của Đa Kao” làm gì cho rắc rối.”

Nói xong, ông ta bèn gạch bỏ chữ “Của” một cách ngon ơ!
[hết trích]


Người phủ nhận sự thật

Câu nói của ông sử gia, phó giáo sư Vũ Quang Hiển làm tôi nhớ đến một sử gia người Anh tên là David Irving. Tôi nhớ đến ông này vì vào đầu thập niên 1990s báo chí Úc làm ồn ào khi Chính phủ Úc không cho ông nhập cảnh Úc. Rất rất hiếm khi nào Úc không cho người Anh nhập cảnh, nhưng họ cấm cảng ông Irving thì đủ biết sự việc nghiêm trọng như thế nào. Ông Irving nhiều lần kiện Chính phủ Úc về việc cấm cảng, nhưng ông không thành công. Ông Irving nổi tiếng là một người mà tiếng Anh gọi là "Holocaust Denier", tức là không chịu tin rằng cuộc tàn sát Holocaust đã xảy ra. Ông viết nhiều sách để lí giải rằng không có những cái gọi là hầm ga mà Hitler dùng để giết người Do Thái. Sau này, ông bị toà án Áo phạt tù 3 năm vì hành vi phủ nhận cuộc tàn sát Holocaust, và xuyên tạc lịch sử.

Tôi chỉ kể chuyện xưa để biết rằng ở nước ngoài sử gia mà phát ngôn theo kiểu phủ nhận sự thật lịch sử được xem là một trọng tội và có thể đi tù. Dĩ nhiên, luật ở nước ngoài không giống như luật ở Việt Nam, và đó là một điều may mắn của ngài phó giáo sư vậy. Nhưng nhìn một cách tích cực, tôi vẫn tin vào lòng tốt của ông, và hi vọng rằng một ngày nào đó ông sẽ tịnh tâm và nhìn nhận sự thật.

Tuy số người bị giam giữ và chết trong tù cải tạo sau 1975 không bằng số người Do Thái bị Hitler tàn sát, nhưng vẫn là hàng vạn người chết thì không thể bỏ qua được. Nếu người Đức đủ can đảm để nhìn nhận sự thật, thì Việt Nam cũng nên tỏ ra can đảm nhìn nhận rằng tù cải tạo là một thực tế đã xảy ra. Chứ như hiện nay thì sự phủ nhận sự thật của ông rất bất lợi cho chính sách hoà hợp – hoà giải dân tộc của Nhà nước. 


====






(6) Hà Thúc Sinh, Đại Học Máu trang 100.

(7) Tạ Tỵ, Đáy Địa Ngục, trang 152.

Một số hình được vẽ lại trong tù cải tạo (trích từ sách của tác giả Phạm Quang Giai):

tù chính trị việt nam cộng hòa

tù chính trị việt nam cộng hòa

tù chính trị việt nam cộng hỏa

tù nhân chính trị việt nam

tù nhân chính trị việt nam

tù nhân chính trị việt nam


18 comments:

Anonymous said...

Nhờ có ai quen ông sử gia này, nhắn ông đọc cuốn "Bên Thắng Cuộc" của Huy Đức. Anh Huy Đức, nếu bạn nào chưa nghe qua, là người của bên thắng cuộc chứ không phải ngụy quân, ngụy quyền. Có lẽ với các bạn trưởng thành trong nhà trường VN cũng nên đọc BTC. Tôi gõ tìm google "ben thang cuoc pdf" thì thấy nó hiện ngay.

Anonymous said...

"chính sách hoà hợp – hoà giải dân tộc của Nhà nước"

Bác Tuấn chưa đọc những gì ông ta giảng -có nghĩa thuộc chương trình chính thức/thống và bắt buộc- trong phòng học

http://tuyensinh.ussh.edu.vn/mon-su-viet-nam-giai-doan-1954-1975/489

Chỉ cần đọc qua những dòng này

"Xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc, đấu tranh chống Mĩ và tay sai ở miền Nam (1954 – 1965)"

Và đây là phần về Cải Cách Ruộng Đất

"Ý nghĩa: Mặc dù có những hạn chế, việc cải cách ruộng đất đã đưa đến xoá bỏ triệt để chế độ sở hữu ruộng đất phong kiến. Sau cải cách, bộ mặt nông thôn miền Bắc có nhiều thay đổi, khối liên minh công nông được củng cố"

Thì coi bộ "hòa hợp & hòa giải" nếu có cũng nên xem như moot hoặc lip service. Hay đúng hơn, hoàn toàn vô nghĩa .

Anonymous said...

Tuy số người bị giam giữ và chết trong tù cải tạo sau 1975 không bằng số người Do Thái bị Hitler tàn sát, nhưng nếu người Đức đủ can đảm để nhìn nhận sự thật, thì Việt Nam không nên tỏ ra can đảm nhìn nhận rằng tù cải tạo là một thực tế đã xảy ra. Chứ như hiện nay thì sự phủ nhận sự thật của ông rất bất lợi cho chính sách hoà hợp – hoà giải dân tộc của Nhà nước.

Có lẽ anh muốn viết: Việt Nam cũng nên tỏ ra can đam..

QP

Anonymous said...

Nhà sử học tại CHXHCNVN có ba lựa chọn:
1. Nói và viết sự thật. Điều này nguy hiểm cho họ.
2. Không nói, không viết gì cả hoặc chọn nhựng giai đoạn lich sử có vua, có chúa càng lâu càng tốt mà nói thì an toàn cho họ
3. Nói theo chủ trương của đảng và nhà nước? Rất tốt cho họ, dễ thăng quan tiến chúc. Từ cử nhân lên tiến sĩ? rất nhanh. Từ giảng viên lên phó giáo sư? Chắc chắn rồi!
Nhưng làm theo kiểu thứ ba có thể giúp người đó từ chỗ khộng ai biết mình đến chỗ ai cũng biết và phỉ nhổ, khinh bỉ là điều mà người đó phải mặt dầy lắm mới chịu nổi

Anonymous said...

Vì tiếp nhận những quan điểm lịch sử bị bóp méo theo hướng này, nên học sinh XHCN không thể hiểu và yêu "món ăn" lịch sử của các vị "thắng cuộc" được
Lại còn chuyện tìm cách "làm sao học sinh yêu môn lịch sử": nếu học sinh tiếp cận đúng sự thật VN thời kỳ đau thương (1945-1975), thì không biết có "yêu" được không?
Dạo gần đây, trên facebook BBC có đưa ra một số vấn đề cần bàn bạc dịp 30-4 (nào là Nếu VNCH thắng sẽ như thế nào?...) , tiếp đó tôi cũng vô cùng thất vọng khi đọc được những comment rất có tính Đảng của một số người tôi quen biết thế hệ 80s như là : cải tạo là đúng đắn - chính sách cải tạo lúc đó có thể đã bỏ sót nhiều người!!!
Thì ra chiêu bài nhồi sọ cũng có một số tác dụng tương đối với lớp thanh niên thế hệ 80s rồi ạ. Bi kịch.
1 Thanh niên miền Trung.

Anonymous said...

Đại học Quốc gia Hà Nội có những ông giáo sư như thế này thì giấc mơ dược cộng đồng học thuật quốc tế công nhận sẽ tiếp tục là một giấc mơ dài lâu.

nguyen tuankhoi said...
This comment has been removed by the author.
Anonymous said...

Da. ki'nh cha`o giao su,

Em thuong doc trang blog cua giao su, va hoc duoc nhieu kien thuc bo ich.

Thinh thoang em tha^'y trong vai bai co 1, 2 chu typo, nhung khong tien gop y.

Hom nay doc bai nay, em xin mao muoi goi mot it comment.

Doan "Chẳng hạn như những mẫu đối thoại sau đây cho thấy cán bộ quản giáo rất ngô nghê như thế nào." em nghi chu "mau" la da^'u ho?i chu khong phai da^'u nga~.

Va doan "Ông Irving nhiều lần kiện Chính phủ Úc về việc cấm cảng ...", chu "cảng" viet la "cản" khong co g thi` ddu'ng hon a.

Ca'm on giao su chia se kien thuc va tam tinh qua trang blog na`y.

Ki'nh,


nông dân miền Tây said...

Một quốc gia, một dân tộc vẫn còn những người như tác giả tuanvannguyen có một tầm nhìn, một tấm lòng vì quê hương đất nước đáng trân trọng biết bao. Người Đức họ dám nhìn nhận sự thật bởi vì họ là những dân tộc đã trưởng thành. Xin xem thêm những dân tộc trưởng thành nguyên bản tiếng Pháp.

Anonymous said...

Tôi có cái tật là khi đọc sách, nhất là các loại hồi ký, thì thường tự hỏi những chi tiết được kể lại có chỗ nào mức độ tin cậy có vấn đề hay không. Cuốn Đại học máu của Hà Thúc Sinh có nhiều chi tiết như vậy. Tôi nhớ có chỗ ông kể về tên quản giáo khoe khoang với các trại viên như thế này: Các anh có biết bộ đội phòng không miền Bắc giỏi như thế nào không? Tên lửa (hoả tiễn) của Liên Xô cung cấp không bắn được máy bay B52 vì tầm bắn thấp, còn cách 2 mét mới tới nơi. Bộ đội ta đã phát huy sáng kiến hàn thêm một thanh sắt lên đầu tên lửa, thể là bắn được tới máy bay của nó!
Chuyện khác thì là về các phi công Mig21 phục kích máy bay Mỹ bằng cách núp vào trong mây, tắt máy chờ. Khi máy bay của Mỹ tới thì bất ngờ lao ra đánh.
Thực lòng tôi thấy thương hại cho ai đọc những câu chuyện kể lại như thế mà lại tin. Tất nhiên nếu thưởng thức nó theo kiểu chuyện tiếu lâm thì không sao. Kẹt một nỗi trong lời giới thiệu tác giả đã cam đoan mình chỉ là người sưu tầm và gìn giữ những sự thật như những viên quặng xù xì chưa gọt giũa ngõ hầu để lại cho hậu thế. Mà có lẽ cũng không nên lấy làm lạ. Hà Thúc Sinh tự cho biết mình là sĩ quan tâm lý chiến, tức là chuyên về propaganda. Tôi không ưa mấy người propaganda dù họ ở bất cứ phe nào. Ông giáo sư của ĐH Quốc gia Hà nội chẳng qua cũng là một người như vậy, có điều hơi thiếu thông minh: propaganda là để làm cho người ta tin mà lại nói ngu như thế thì ai tin?

Anonymous said...

Có người nói là : cái mả cha nhà thằng Tiến sĩ Vũ Quang Hiển, phó giáo sư, sử gia của Đại học Quốc gia Hà Nội bị chó đái đầu mã nên phát ngu, chọc cho thiên hạ chửi.

Anonymous said...

Nguồn số liệu 1 triệu tù cải tạo của Aurora là 1 con số thổi phồng quá mức. Bởi vì lúc đó VN lấy đâu ra nhân lực và tiền của để có thể trông coi 1 triệu người này khi mà trai tráng vào bộ đội chính quy hết, biên giới Polpot liên tục quấy phá, Tàu ở phía Bắc chuẩn bị tràn xuống, đất nước bị san bằng sau chiến tranh, dân thì thiếu ăn thiếu mặc, 90% trẻ em bị suy dinh dưỡng. Về mặt logic mà nói thì chắc chắn chính quyền rất muốn thả những người đi cải tạo để bớt gánh nặng, nhưng nỗi lo sợ rất lớn về an ninh trong giai đoạn này làm họ phải làm việc đó 1 cách chặt chẽ hơn. Còn nhớ, trong giai đoạn này, một loạt series phim Rambo nói xấu về chính quyền VN như là bắt cóc, hiếp dâm,...thậm chí giam cầm cả lính Mỹ,....Đúng là sản phẩn của trí tưởng tượng Holiưood. Lúc đó Mỹ và Tàu bắt tay nhau cô lập VN nên cũng dễ hiểu khi cái tổ chức Aurora đưa ra 1 con số quá thiếu thực tế.
Cái khổ nhất của những người vào tù cải tạo không phải là bị tra tấn về mặt thể xác, mà đó là cái khổ về mặt tinh thần.
Cũng giống như thế là những văn sĩ bị "cải tạo" trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, họ bị những sức ép rất lớn về mặt tinh thần, giống như con chim muốn bay mà bị nhốt vào lồng vậy. Những người bị tù cải tạo đa phần là các sĩ quan cao cấp của chính quyền cũ, việc họ thua trận cũng là một nỗi tủi hổ rất lớn rồi, và việc bắt họ đi cải tạo và viết đi viết lại những điều sỉ nhục họ là Ngụy, là bán nước,...không khác gì như hành động thủ tiêu hết danh dự còn sót lại chút ít của họ. Nhưng với chính quyền, thì họ quen với việc đấu tranh giai cấp và đấu tranh chính trị rồi, họ đâu có thể hiểu được tâm tư của những người đang sống sung sướng, đang áo cao mũ dài, nắm binh quyền cao cấp với nhiều bổng lộc và được thừa hưởng nền giáo dục Tây. Công bằng mà nói thì trách sao được một chính quyền "rũ bùn đứng dậy", những người lính VNCH không thể kỳ vọng vào sự đối xử một cách gentelement được. Thậm chí, những người cũ ở Mặt Trận Giải Phóng còn đấu tranh lên bộ chính trị để đòi được trả thù cho những vụ luật 10/59, càn tìm diệt, chiến dịch Phượng Hoàng,...Nói thật, nợ máu nhau mà còn được như thế cũng là may mắn lắm rồi, đừng nên so sánh với hào hiệp vỏ kiểu Tây, phần lớn tội ác giết chóc của nhân loại cũng từ Tây mà ra cả đấy. Còn về phần những người đi cải tạo, những người nào tặc lưỡi viết bừa cho qua chuyện thì cũng nhanh chóng tự do, nhưng còn rất nhiều người dù họ thua trận, nhưng vẫn giữ cho mình phẩm giá không bao giờ chịu hạ mình để viết nên những điều sỉ vả là cờ mà họ từng chiến đấu vì nó, điển hình như tướng Lê Minh Đảo. Và tất nhiên, dưới con mắt chính quyền, họ là những kẻ nguy hiểm và ko thể để tự do được, hoặc nếu tự do thì không thể nào ở trong nước được.

Anonymous said...

Annonomous April 21, 2015 at 1:41 AM co le da roi vn lau roi. Tui con bi ket lai o trong nuoc may chuc nam nen da "tham nhuan" nhung chuyen lao khoet ngu xuan cua tui cong san den do khong tuong. Ca hai chuyen Ha Thuc Sinh ke trong truyen thi tui da duoc nghe nhieu nhieu lan tu nhung nguoi duoc goi la "thay giao" cu tui tui. Vi viec rieng ma phai ve vn hay doi luc nho lai van con cam giac ron ron nguoi vi su noi lao khong tho hen cua tui no.

Anonymous said...

Chính sách đó chả có gì sai cả, cứ thử đặt địa vị thắng cuộc vào VNCH cũng sẽ vậy thôi. Cả mấy cái hình nữa, thiếu thốn nên xài tạm đồ của anh Mỹ Ngụy bỏ lại. Có trách thì trách người thắng cuộc rồi k đi đúng hướng nữa thôi

Anonymous said...

Tat nhien tay "GS Tien sy" nay ko bao gio tin vao dieu han noi. Ong ta noi chi vi....cai so huu cua chinh ong ta ma thoi. Vi cai so huu, bon vo liem si nay co the noi bat cu dieu gi.

Anonymous said...

Bạn viết sai rồi nhé , Cấm Cảng là chính xác .Cấm cảng có nghĩa là cấm nhập cảnh .Vì chữ cảng có nghĩa là Khẩu ,nên chữ cảng trong tử ghép Hải Cảng , Cảng Hàng Không .
Nếu viết Cấm Cản thì có nghĩa là không được ngăn cản.
Cách viết người Việt nam bây giờ sai tè le nhưng không chịu sai nhự CẤM KHÔNG ĐỰỢC ĐỔ RÁC , GIA ĐÌNH CÓ 2 CON VỢ ,CHỒNG HẠNH PHÚC .

Anonymous said...

không thổi phồng đâu . Vì họ bắt người tù MN tự làm tự ăn và nuôi cán bộ quản giáo . chính quyền bắt gia đình còn ở ngoài làm con tin nên ko ai dám phản khán .
Trại giam K4 nay là Z 30 là công trình họ bắt tù sĩ quan VNCH xây dựng cho họ và nơi này từng được làm du lịch tham quan thời bao cấp đấy.
Ngay bây giờ trong đầu nhiểu người vẫn kiểu tư duy : Sinh mạng dân MB quí hơn sinh mạng dân MN .
Cần thiết thì tui sẽ bàn thêm việc này cho ra chân lý .

Anonymous said...

Annonomous April 21, 2015 at 1:41 AM có ý cho rằng những tuyên bố ngờ nghệch đến khôi hài trong Đại Học Máu là do Hà Thúc Sinh dựng lên chứ không có thật. Tôi không thể làm chứng cho ông Hà Thúc Sinh, nhưng sau đây là câu chuyện tôi được nghe trực tiếp từ một cán bộ dạy các buổi Học Tập Chính Trị ở trường trung học (lúc tôi đang học lớp 10). Ông cán bộ nói lúc Mỹ dội bom Hà Nội, tên lửa của ta có lúc bắn xuyên qua một lúc cả mấy chiếc B-52. Ông cũng kể là bộ đội của ta đã đánh tan hạm đội số 7 của Mỹ.